Không lâu sau, có người trên triều đình đệ trình yêu cầu minh oan cho phụ thân ta.
Dung Thần chuẩn tấu.
Chuyện này điều tra không hề khó khăn.
Phụ thân ta chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm, chỉ vì các hoàng tử tranh đấu, các thế lực cài cắm nhân thủ của mình, phụ thân ta lại chiếm mất một vị trí, nhưng không chịu đứng thành phe phái, cuối cùng rước lấy họa sát thân.
Ông là một người rất tốt, vừa vay mượn tiền để mua một trạch viện ở kinh thành, tưởng rằng chỉ cần làm việc chăm chỉ cẩn trọng, là có thể bám rễ lập cước ở kinh thành.
Ông đương đầu ứng phó với vị thượng quan tính tình thất thường, với đám đồng liêu lắm mưu nhiều kế, ai ngờ rằng lại bị kéo vào vũng lầy của đảng tranh, trở thành con cá bị vạ lây trong chậu.
Năm xưa, những con cá nhỏ bị liên lụy như vậy còn rất nhiều.
Dung Thần dứt khoát điều tra rõ ràng và minh oan một thể cho tất cả.
Phụ thân ta được chính danh, mẫu thân được truy phong, ta – vị trưởng công chúa do bệ hạ ân sủng mà sắc phong này – trên người cũng bớt đi một vệt nhơ, tăng thêm vài phần cốt cách của bậc trung lương.
Ta tới tạ ơn Dung Thần.
Sắc mặt Dung Thần đầy phức tạp.
Thực chất hắn không hiểu rõ ta cho lắm.
Hắn luôn cho rằng ta chỉ là một tiểu cung nữ có chút trượng nghĩa mà thôi.
Lai lịch của ta, trước đây hắn chẳng hề bận tâm tới.
Nhờ lần bình oan này, hắn mới phát hiện ra, ta là một kẻ đáng thương mất đi cha mẹ, một thân một mình giãy giụa trong chốn thâm cung, vậy mà lại ôm một bầu nhiệt huyết, cam tâm tình nguyện quản lấy chuyện của một hoàng tử nơi lãnh cung như hắn.
Thân ở nghịch cảnh, nhưng không cùng người hùa theo dòng đời dơ bẩn.
Phần chân tâm đó dường như càng trở nên vô cùng quý giá.
Hắn hỏi ta muốn bồi thường thứ gì, coi như là chuộc lỗi thay cho những huynh trưởng và đệ đệ của hắn.
Ta lắc đầu khẽ nói: "Bệ hạ đối đãi với ta rất tốt, ta không cần bồi thường gì cả, chỉ mong bệ hạ ban thưởng nhiều hơn cho những người đã dốc sức, đặc biệt là vị đại nhân đã điều tra rõ vụ án của phụ thân ta, ta rất biết ơn ông ấy. Có điều, bệ hạ, thượng quan của phụ thân ta chính là phụ thân của Huệ quý phi – Lưu đại nhân, vụ án của phụ thân ta, Lưu đại nhân chẳng lẽ từng nhúng tay vào sao?"
Dung Thần im lặng, hồi lâu sau, hắn lắc đầu phủ nhận.
"Không có."
Ta có hơi thất vọng, nhưng không sao cả, thất vọng nhiều rồi, cũng chẳng còn cảm thấy khó chịu nữa.
Ta khẽ nói: "Vậy thì tốt."
Dung Thần tựa hồ có chút bất an, hắn nói: "Tỷ tỷ, chuyện trước đây trẫm giấu tỷ, tỷ có trách trẫm không?"
Thuở mới vào lãnh cung, Dung Thần quả thực là không nơi nương tựa, ta không biết hắn bắt đầu liên lạc với người bên ngoài từ khi nào.
Nhưng hắn luôn giấu giếm rất kỹ.
So với những điều đó, hành động mùa đông ta lén lút lặn xuống hồ đào củ sen, ngày tuyết rơi quỳ gối xin thuốc, nhịn đói dành phần cơm cho hắn ăn lại có vẻ vô cùng ngốc nghếch.
Hoặc có lẽ trong mắt hắn, ta chỉ là một cung nữ không đáng kể, không cần thiết phải cho biết sự tình.
Hoặc là hắn sợ hãi khi ta biết được sau lưng hắn có người, sẽ bám riết lấy hắn.
Hoặc cũng có thể là vì nguyên do nào khác.
Tóm lại, hắn đã giấu giếm chuyện này đến cùng.
Mãi đến khi ta thật sự xuất cung, hắn mới hiểu ra ta không tham luyến vinh hoa phú quý, cũng không phải sống chết muốn gả cho hắn, hắn đã hoài nghi một người tốt thật sự luôn nương tựa bên hắn.
Nỗi áy náy lấp đầy trong tim, trở thành một chấp niệm, một cái gai trong lòng.
Đổi lại là hắn không chịu buông tha cho chính mình.
Ta lắc đầu.
"Bệ hạ, sự vi mật thành (làm việc cẩn mật mới thành), ta hiểu mà, không có gì quan trọng bằng tính mạng, có cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa."
Dung Thần cẩn thận quan sát ta, xác định ta thật sự không để tâm, hắn mới hơi thở phào nhẹ nhõm, lại có chút mất mát.
"Tỷ muốn điều gì, đều có thể đến nói với trẫm."
"Ta muốn xin bệ hạ thực hiện tâm nguyện thứ hai của ta, triệt để điều tra vụ án phu quân và hài tử của ta bị thiêu chết."
Cả đại điện chìm vào tĩnh mịch.
Sắc mặt của Dung Thần trở nên cực kỳ khó coi, giống như bầu không khí ngột ngạt áp lực trước cơn bão táp.
Phúc công công rủ mắt xuống, đôi môi hé mở rồi lại mím chặt, vẻ mặt đó dường như đang trách móc ta lại phá hỏng mọi chuyện rồi.
Nhưng ta vẫn lẳng lặng chờ đợi, chẳng hề e sợ hắn.
Hồi lâu sau, Dung Thần cất lời: "Tỷ thích hắn ta?"
"Vâng."
"Tỷ thích hắn ta ở điểm nào?"
Vậy thì nhiều lắm.
Tính chàng ôn hòa chậm chạp, không giỏi cãi vã, lại có một tấm lòng hiệp nghĩa, luôn sẵn sàng đứng ra nói lời công đạo.
Chàng có chút ngốc nghếch gàn dở của kẻ sĩ hủ nho, nếu thi đỗ công danh, phỏng chừng cả đời cũng chẳng làm được quan lớn, dẫu có làm quan, sợ cũng chịu cảnh bị giáng chức hết lần này tới lần khác.
Nhưng ở bên cạnh chàng rất an tâm, chàng sẽ không gây ra họa lớn, cũng sẽ không đẩy ta ra ngoài hứng mũi chịu sào mỗi khi ta chọc phải phiền phức, chàng sẽ chỉ nghĩ cách thay ta, rồi bảo ta rằng, không sao đâu.
Chàng cũng là một người cha tốt, chàng yêu Cá Nhỏ, yêu cái tổ ấm không mấy hoàn mỹ đó...
Lời muốn nói trong lòng thì nhiều, nhưng đối mặt với ánh mắt của Dung Thần, ta lại chẳng thể thốt nên lời.
Dung Thần đâu phải đến đây để nghe ta dốc bầu tâm sự về tình yêu dành cho một người đàn ông khác.
Hắn căn bản là không muốn nghe.
Ta rủ mắt, khẽ nói: "Chàng là một người tốt, ta không muốn để người tốt cứ thế chết đi một cách không minh bạch như vậy, chỉ muốn để chàng được nhập thổ vi an, còn có hài tử của ta... con bé mới có hai tuổi."
Sắc mặt Dung Thần hòa hoãn đi nhiều, thêm vào chút gượng gạo thiếu tự nhiên.
Mãi sau này ta mới ngộ ra, đại khái là hắn lại dâng lên chút áy náy trong lòng.
Bởi vì đại hoàng tử còn lớn hơn Cá Nhỏ một tuổi.
Hắn làm ra vẻ tìm kiếm ta khắp thiên hạ, nhưng kết quả lại thành hôn sinh tử còn sớm hơn cả ta.
"Trẫm sẽ đi tra rõ, nhưng tỷ phải kiên nhẫn chờ đợi, đừng gấp..."
"Đa tạ bệ hạ."
Trước khi rời đi, ta ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn cất lời:
"Bệ hạ, ta và Huệ quý phi có hiềm khích, chuyện này vốn dĩ ta không nên quản, nhưng đại hoàng tử là hài tử duy nhất của ngài, ta không thể không nói nhiều thêm một câu, nếu có thể, hãy đổi vú em cho đại hoàng tử đi, tâm tính của mụ ta không đoan chính, sẽ làm hại đại hoàng tử."
Dung Thần cho rằng ta tuyệt đối sẽ không làm hại trẻ con, hắn cực kỳ tin tưởng vào điều này.
Ta vừa rời khỏi không bao lâu, hắn liền hạ chỉ tống vị vú em kia vào Thận Hình Ty.
Huệ quý phi ôm Dung Ngọc Cảnh đến tìm Dung Thần, giận dữ nổi trận lôi đình, liền bị Dung Thần mắng mỏ thậm tệ.
Dung Thần bưng bít những chuyện tra ra được vào ngày mụ vú em xúi giục Dung Ngọc Cảnh tự làm mình bị thương để vu oan cho ta, tuôn ra hết thảy.
Huệ quý phi bình tĩnh lại, nhưng nàng ta chẳng thèm ghi nhớ lòng tốt của ta, ngược lại nói:
"Dù là vậy đi nữa, bệ hạ cũng nên nói cho thần thiếp biết, để thần thiếp tự mình trừng phạt, ngài lôi người vào Thận Hình Ty, thể diện của thần thiếp để ở đâu?"
Dung Thần gắt gao trừng mắt nhìn nàng ta, giận quá hóa cười.
"Thể diện, thể diện của ngươi còn quan trọng hơn cả tính mạng của Cảnh nhi sao? Nếu ngươi vẫn không phân biệt rõ đúng sai như vậy, ngươi có thể không làm mẫu phi của Cảnh nhi nữa!"
Huệ quý phi bị dọa sợ rồi.
Ngay trong ngày, nàng ta liền gọi người nhà mẹ đẻ tiến cung bàn bạc đối sách.
Còn ta đi tới Thận Hình Ty, vị vú em ngày xưa phong quang vô hạn, lúc này đã biến thành một huyết nhân.
Thượng hữu sở hiếu, hạ tất thậm yên, nay báo ứng đổ lên đầu mụ ta, mụ ta cũng chẳng thể chịu đựng nổi.
Ánh mắt mụ ta kinh hoàng, thoi thóp thở, hé miệng muốn cầu xin ta.
Ta khẽ cười một tiếng.
Đây mới chỉ là người đầu tiên, phía sau vẫn còn rất nhiều kẻ khác.
Giờ đây, ta cũng sinh ra chấp niệm rồi, ta chẳng còn quan tâm đến việc cả người nhem nhuốc vấy bẩn nữa.