Lý Sóc thăng chức rồi, hiện đang nhậm chức trong Đại Lý Tự.
Hắn nhờ người truyền tin cho ta, bệ hạ đã bao che cho Lưu gia (Triệu gia) rũ sạch tội lỗi trong vụ án oan của phụ thân ta.
Ta đốt đi tờ giấy, chẳng thấy vui mừng cũng chẳng quá đau khổ, chỉ vô cùng điềm tĩnh mà tiếp nhận sự thật.
Sau khoảng thời gian sống trong cung, ta dần dà đã nhìn thấu tại sao Lý Sóc năm xưa lại liều mạng xông vào biển lửa cứu ta thoát chết.
Năm đó, Lý gia và Triệu gia vốn đã đối đầu gay gắt, bọn họ phân biệt phò tá những vị hoàng tử khác nhau, kết quả là cả hai vị hoàng tử đó đều chết cả.
Sau khi Dung Thần đăng cơ, đồng thời thanh toán cả Lý gia và Triệu gia.
Nhưng Triệu gia nhờ vào nguyên nhân từ Huệ quý phi mà nhanh chóng quay trở lại hàng ngũ triều thần, lại còn tiến thêm một bước, uy thế lừng lẫy rợp trời.
Còn Lý gia thì bị giáng chức hết lần này tới lần khác, nay bám trụ lại kinh thành chỉ còn một số con cháu trẻ tuổi, lay lắt kéo dài hơi tàn ở những vị trí không mấy mảy may, chịu đủ mọi sự ức hiếp của Triệu gia.
Hắn cứu ta, là đang đánh cược một ván, cược rằng ta được bệ hạ sủng ái hơn cả Huệ quý phi.
Hắn giúp ta, chính là đang giúp bản thân hắn.
Nhưng hắn đã cược thua rồi, hoàng đế càng muốn bảo vệ Triệu gia hơn, chứ không phải ta.
Vầng trăng ngoài song cửa treo lơ lửng trên không trung.
Nhưng ánh sáng của vầng trăng lại vô cùng nhạt nhòa, chẳng thể chiếu rọi nhân tâm.
Ta xuất cung đi tế bái cha mẹ, phần mộ của bọn họ đã được di dời đến cùng một nơi, tu sửa lại cẩn thận trang trọng.
Một đời của họ tĩnh mịch mờ nhạt vô danh, sau khi chết cũng chẳng có ai đến bái tế.
Thực ra, khoảng thời gian vừa mới xuất cung đó, ta từng nghĩ đến việc chuyển mộ cho cha mẹ.
Nhưng phụ thân chết trên đường đi lưu đày, mẫu thân mất trong chốn thâm cung, muốn chuyển phần mộ của bọn họ về cùng một chỗ chẳng hề dễ dàng chút nào.
Nhưng Dung Thần lại làm được.
Ta đáng lý ra phải cảm tạ hắn, nhưng lại chẳng thể nói lời cảm tạ cho đành.
Tình cảm của ta đối với hắn chung quy lại quá đỗi phức tạp.
Cũng có lúc ta nghĩ, có lẽ cái ngày ở lãnh cung đó, ta không nên đứng ra thì tốt biết mấy, nếu không đứng ra, có lẽ mọi chuyện đều sẽ không phát sinh.
Nhưng ta lại không chắc chắn, nhân quả vận mệnh nhất định sẽ thuận theo tâm ý của ta mà xoay vần.
Cuối cùng, đành quyết định bước tốt trên con đường trước mắt.
Nghĩ không thông, cũng nghĩ không thấu, vậy thì không cần phải nghĩ nhiều nữa.
Ta thắp hương quỳ lạy, dâng lên cơm canh dưa quả, còn có một bát tào phớ do tự tay ta làm.
"Cha, nương, vốn dĩ định dẫn theo phu quân và hài tử đến thăm hai người, đáng tiếc..."
Đáng tiếc, bọn họ đều không còn nữa.
Còn ta chỉ có thể lập thêm hai nấm mồ gió bên cạnh phần mộ của cha nương.
Một nhà sáu miệng ăn, bốn người đã từ giã cõi đời.
Ta nghĩ đến việc ta vẫn còn một người muội muội, ta nên đi tìm con bé.
Nhưng ta đã quên mất muội muội lớn lên trông như thế nào rồi, chỉ nhớ rõ dưới lòng bàn chân của con bé có một nốt ruồi son.
Trên đường trở về, ta chạm trán với bọn thích khách.
Đại Lý Tự khanh Lý Sóc tình cờ dẫn đội tuần tra ngang qua, đánh lui thích khách, hộ tống ta hồi cung.
Dung Thần đến thăm ta.
Ta ủ rũ nằm trên giường bệnh, một câu cũng chẳng muốn thốt ra.
Hắn nói hắn sẽ thay ta tra rõ xem thích khách là kẻ nào, nhất định sẽ nghiêm trị đám người đó.
Ta lẳng lặng nhìn hắn, bỗng nhiên chẳng muốn tiếp tục giả vờ nữa.
"Bệ hạ, ngài có thật sự vô cùng ái mộ nàng ta không?"
Hắn lập tức hiểu được "nàng ta" trong lời nói của ta là ám chỉ Huệ quý phi.
Gương mặt hắn trắng bệch, dường như đã mất đi lớp ngụy trang.
"Nàng ta là mẹ của hài tử trẫm."
Ta cười khổ một tiếng.
Ta cũng là một người mẹ mà.
"Bệ hạ, thả ta xuất cung đi, ta có chút mệt mỏi rồi."
"Công chúa phủ vẫn chưa xây xong."
"Công chúa phủ có thể không cần xây nữa, ta chỉ muốn có một mái ấm an bình, không có những mưu mô tính toán lừa gạt lẫn nhau."
Dung Thần hoảng hốt chạy đi, để lại một câu, hắn sẽ ban thưởng cho Lý Sóc.
Ta nhìn bóng lưng hắn, có chút mất mát.
Nhìn xem, ta không chọn sai người đâu nhỉ.
Tống Húc của ta, chàng vĩnh viễn sẽ không làm ta thất vọng, chàng sẽ luôn luôn lựa chọn ta.
Không, chàng cũng sẽ khiến ta thất vọng, chàng trong lúc đánh nhau luôn luôn đánh không lại người ta.
Ta nhịn không được mà bật cười, cười rồi cười, vậy mà lại rơi lệ.