Cha đi cả 1 ngày, đến tận tối mịt vẫn không thấy bóng dáng, cũng không có tin tức gì truyền về.
Ta có chút lo âu.
Đúng lúc này, thị vệ bẩm báo, Tả Đô Ngự sử cầu kiến.
Tả Đô Ngự sử là ai? Chưa từng nghe cha ta nhắc tới bao giờ.
Trong lòng ta dấy lên nghi ngờ, chẳng lẽ cha ta phạm tội gì rồi sao?
Ta vội vàng chạy ra ngoài gặp.
Nhưng lại là cố nhân.
Chử Minh Lãng!
Khoác trên người bộ quan phục, khí chất hiên ngang đứng ở sảnh đường nhà trọ.
Sảnh đường đã được dọn sạch, chỉ còn lại 1 mình huynh ấy.
Ta sững sờ.
Nhìn thấy ta, huynh ấy đầu tiên là đánh giá từ trên xuống dưới, trong mắt tràn ngập vẻ kinh diễm. Huynh ấy vội vàng bước về phía ta, định nắm tay ta, ta liền né tránh.
Huynh ấy tưởng ta thẹn thùng, cũng không để ý sự né tránh của ta, gương mặt đầy ý cười nói: "Duy Nhất, đã lâu không gặp."
"Minh Lãng đại ca, đã lâu không gặp." Ta lùi về sau 1 bước.
Không biết vì cớ gì, nhiều năm không gặp, ta lại không có chút hoan hỉ nào, ngược lại có chút chán ghét.
"Huynh tới tìm ta, là cha ta xảy ra chuyện gì sao?" Không muốn hàn huyên nhiều lời, ta vội vã hỏi thẳng vào vấn đề ta quan tâm nhất.
Huynh ấy nói không phải.
Huynh ấy nói là đến tìm ta.
Bất chấp thái độ lạnh nhạt của ta, huynh ấy giống như rốt cuộc cũng tìm được người có thể dốc bầu tâm sự.
Miệng lải nhải kể về 5 năm qua của huynh ấy, đã trải qua 1 loạt chuyện như thế nào: nào là thành thân, sinh con, vợ ốm, thăng quan...
"Tam công chúa bệnh nặng thế cơ à?" Nghe 1 hồi dài, ta chỉ nắm bắt được trọng điểm này.
"Nàng ấy là do Hoàng hậu sinh ra, tất cả Thái y đều mặc nàng ấy sai bảo, sao lại bệnh nặng đến mức vô phương cứu chữa?"
Huynh ấy bối rối: "Cũng không tính là bệnh nặng gì, chỉ là sau khi sinh bị nhiễm trùng nghiêm trọng, để lại di chứng, không ảnh hưởng đến sinh hoạt, chỉ là không thể hành chuyện phu thê được nữa."
"Cái gì cơ?" Ta giật nảy mình, còn có loại bệnh này sao?
Vậy ai mà dám sinh con nữa chứ, chuyện này chẳng phải là sinh xong có thể sẽ bị phu quân ruồng bỏ sao.
Thảo nào cha không để ta gả đi xa, muốn để ta ở lại bên người.
Phụ nữ mà sau lưng không có người chống lưng, thật sự là quá nguy hiểm.
Chử Minh Lãng nói: "Ta đối với Tam công chúa vẫn không rời không bỏ, tận tâm chăm sóc nàng 4 năm. Nàng vô cùng cảm động, năm nay nàng chủ động cầu xin Hoàng thượng và Hoàng hậu, Hoàng thượng đặc cách cho phép ta bước vào con đường làm quan, Hoàng hậu cũng cho phép ta cưới thêm 1 người vợ nữa."
Gì cơ? Chử Minh Lãng đây là chịu cảnh sống góa 4 năm sao?
Cha nói huynh ấy đợi ta sẽ rất khổ, nhưng hãy xem, huynh ấy chính là cái số mệnh này đấy.
Ta muốn cười, nhưng lại nhịn xuống.
Ta chú ý đến 1 vấn đề khác: "Cưới thêm? Hoàng hậu sẽ để huynh cưới thêm vợ sao?"
"Bà ấy là mẹ đẻ của Tam công chúa, bà ấy nhẫn tâm để con gái mình làm thiếp sao?"
Huynh ấy lúng túng, mặt đỏ bừng nói: "Tam công chúa mãi mãi là chính thê."
"Ồ, vậy là Hoàng hậu cho phép huynh nạp thiếp. Chuyện này cũng dễ thôi, chỉ cần không đe dọa đến địa vị của công chúa, nhìn khắp kinh thành, tất cả thứ nữ của quan lại huynh đều có thể chọn. Đích nữ của những viên quan nhỏ thấp cổ bé họng cũng được đấy. Chúc mừng nha, Minh Lãng ca ca. Huynh không những cưới được công chúa, còn có thể hưởng thụ diễm phúc tề nhân, lại có thể làm quan, đúng là lời to rồi!"
"Các huynh đệ ở Bắc Cương mà biết được, chắc chắn sẽ ghen tị muốn chết."
"À đúng rồi, con của huynh và Tam công chúa là con trai hay con gái vậy?"
Chuyện công chúa mắc bệnh, nói thật, ta không có đồng cảm, trong lòng thậm chí còn thoáng qua ý nghĩ: 【Cướp đàn ông của người khác, chắc là quả báo.】
Nhưng đối với Chử Minh Lãng, ta thực tâm mừng thay cho huynh ấy.
Các huynh đệ ở Bắc Cương sợ cô muội muội như ta bị lừa, đã kể cho ta nghe không ít chuyện của đàn ông. Bọn họ nói, chỉ cần điều kiện cho phép, đàn ông đều mong muốn có đủ cả hiền thê mỹ thiếp.
Ta không đồng ý, lấy cha ta ra làm ví dụ để phản bác bọn họ.
Bọn họ bảo cha ta là gặp được chân ái rồi, nên biến thành ngoại lệ. Cưới công chúa cũng là 1 ngoại lệ.
Cho nên, người như Chử Minh Lãng, 1 kẻ rất không có khả năng kiên nhẫn đợi chờ, lại có thể nhẫn nhịn suốt 4 năm, dưới sự cho phép của thê tử mới nạp thiếp, trong đám đàn ông cũng xem như không tệ rồi.
Nếu đã không tệ, lại từng chăm sóc ta, ta liền mừng cho huynh ấy.
Nhưng huynh ấy cứ nhìn ta, đối diện với câu hỏi của ta, mãi không nói lời nào.
Ta không hiểu ra sao: "Minh Lãng đại ca, huynh đến tìm ta là muốn nhờ ta tìm giúp 1 cô gái ở Bắc Cương sao? Các cô nương ở Bắc Cương chúng ta chắc là không muốn đến đâu, kinh đô quy củ quá nhiều lại nghiêm ngặt nữa."
Huynh ấy chần chừ 1 lúc, cuối cùng cất lời: "Duy Nhất, ta nhớ năm xưa, khi ta bị hứa gả cho công chúa, muội đã khóc rất lâu."
Nhớ lại chuyện cũ, ta có chút ngượng ngùng: "Đúng vậy, lúc đó ta còn quá nhỏ, cứ nghĩ ca ca chắc chắn phải là của mình, có tẩu tẩu là chịu không nổi."
"Duy Nhất, lẽ nào tình cảm của muội đối với ta, chỉ coi ta là ca ca thôi sao?" Huynh ấy cứ từng bước ép sát truy vấn.
Lúc này, ta mới nhận ra sự tình không đúng.
"Huynh có ý gì? Minh Lãng ca ca, huynh đến tìm ta, không phải là muốn bảo ta đi làm thiếp cho huynh đấy chứ?" Suy nghĩ này vừa nảy lên, 1 cảm giác bị sỉ nhục ập tới, ta nắm chặt 2 nắm đấm.
Không đến mức buồn nôn như vậy chứ? Ta coi huynh ấy là ca ca, huynh ấy lại muốn ta đi làm thiếp cho huynh ấy?
Tuy rằng chúng ta từng có hôn ước, tuy rằng bây giờ ta đã lớn, trổ mã phong tư yểu điệu.
Nhưng ta là ai, huynh ấy quên rồi sao?
Ta đường đường là con gái độc nhất của Hứa đại tướng quân, huynh ấy vọng tưởng muốn ta đi làm thiếp cho huynh ấy?
Huống hồ ta còn là chuẩn Lục hoàng tử phi đã được Hoàng thượng đích thân hứa hôn!
Nhất định là do ta nghĩ nhiều rồi.
Nhưng dưới ánh mắt khó tin của ta, ánh mắt của Chử Minh Lãng bắt đầu dao động, ấp úng nói: "Chỉ là trên danh phận là... thiếp, nhưng trong lòng ta, Duy Nhất, muội yên tâm, ta sẽ coi muội như thê tử. Ta sẽ đối đãi với muội như thê tử, bầu bạn cùng muội, thương yêu muội, sinh con đẻ cái cùng muội. Duy Nhất, nể tình xưa nghĩa cũ của chúng ta, nối lại tiền duyên với ta có được không?"
Oẹ! Ta buồn nôn thật sự rồi.
Thực sự nghe không nổi nữa, lại không tìm được từ nào thích hợp để chửi huynh ấy, ta bắt đầu cử động cổ chân.
Còn chưa kịp đợi ta khởi động đến cổ tay.
Một thân ảnh như cơn gió nhào tới, tung 1 đấm đánh ngã Chử Minh Lãng xuống đất.
Ngay sau đó lại thêm 1 người xông tới, bồi thêm 1 cước to tướng vào Chử Minh Lãng đang ngã dưới đất.
Ta nhìn kỹ lại, người trước là 1 nam nhân diện mạo đẹp đẽ, người sau chính là cha ta.
Nhìn thấy người đến, ánh mắt Chử Minh Lãng tối sầm lại, huynh ấy giãy giụa bò dậy.
Không đợi huynh ấy hành lễ.
2 người vừa đánh huynh ấy đồng thanh nói: "Cút!"
Sau đó cả 2 cùng đi về phía ta.