Chớp mắt, cha ta lại phải đi thuật chức rồi.
Hoàng thượng niệm tình cha đã lớn tuổi, ân chuẩn cho cha 5 năm mới đi 1 lần.
Cha ta mang theo ta lại trở về kinh đô.
Ta nói ta không đi, Lục hoàng tử nói hắn sẽ đến tìm ta cơ mà.
Cha ta bảo chính là Hoàng hậu gửi thư, dặn dò nhất định phải mang ta theo.
Thôi được rồi, đến hay đi đều do hoàng gia bọn họ quyết định hết.
Trên đường đi, ta trở nên tĩnh lặng.
Lần đi kinh đô trước, chúng ta làm mất 1 người.
Lần này đi, nếu không có gì bất trắc, ta sẽ thành thân với Lục hoàng tử.
Đối với cha ta mà nói, cha lại sắp mất đi 1 người.
Đợi đến lúc cha trở về, hẳn sẽ cô đơn biết bao.
Rõ ràng, chúng ta đã ước hẹn, ta muốn bên cạnh cha cả đời.
Từ lúc ta sinh ra, cha đã mong muốn kén 1 chàng rể cho ta, để ta luôn được ở lại bên cạnh cha.
Nhưng ý trời trêu ngươi.
Con rể cha tìm thành Phò mã, con gái cha thành Hoàng tử phi.
Người tranh không lại trời.
"Cũng không biết lần này đi, lại sẽ gặp phải chuyện gì đây." Cha thở dài.
Hiển nhiên, cha và ta có chung 1 suy nghĩ.
Kinh đô, từ trước đến nay đều không phải là nơi yên bình lâu dài.
Chỉ là, chúng ta không ngờ tới.
Sự không yên bình lần này, lại là sóng to gió lớn đến vậy.
Trời long đất lở!
Ta và cha còn chưa tới kinh đô, thám tử đã phi ngựa chạy trối chết đến báo tin.
Nhị hoàng tử âm u nham hiểm, 5 năm qua lại càng âm hiểm hơn.
Hắn thế mà lại tìm 1 mỹ kiều nương biết võ công, canh chuẩn cơ hội đưa vào Thái tử phủ làm thị thiếp của Thái tử. Lợi dụng lúc Thái tử không phòng bị, ả ta đã đánh gãy chân Thái tử, là loại gãy mà sau này nối lại vẫn sẽ bị thọt.
Sau khi sự việc xảy ra, mỹ kiều nương biến mất. Hoàng thượng giận dữ tột độ, tuy ai nấy đều biết rõ trong lòng là do Nhị hoàng tử làm, nhưng điều tra thế nào cũng không tra ra được dấu vết trên người hắn.
Thái tử không thể tiếp tục làm Trữ quân được nữa.
Nhưng Hoàng thượng cũng không chọn Nhị hoàng tử.
Ngài nói, chọn Trữ quân chỉ có 2 con đường, hoặc là đích, hoặc là trưởng.
Trưởng không được thì lập đích.
Lục hoàng tử, cứ như vậy mà trở thành tân Thái tử.
Nhị hoàng tử triệt để mất đi cơ hội, hắn cuồng nộ, phát điên chạy đi tìm Hoàng thượng để lý luận.
Hoàng thượng giận quá, liền tống hắn vào ngục giam lỏng.
Cha ta nói: "Như vậy cũng phải, cũng chỉ là bắt giam nó lại thôi, Hoàng thượng đối với Nhị hoàng tử trong lòng có hổ thẹn mà."
Vì cớ gì chứ?
Ta chẳng thấy Hoàng thượng có chỗ nào đáng để hổ thẹn cả.
Giang sơn là của ngài, ngài muốn cho ai thì cho người đó.
Vốn dĩ cha không muốn nói thêm, nhưng thấy ta như 1 kẻ ngốc nghếch cứ đi biện giải thay cho Hoàng thượng.
Cha nói: "Nhất định không được nghĩ Hoàng thượng quá tốt đẹp, mà đưa ra phán đoán sai lầm."
Cha tiết lộ 1 bí mật cung đình, cha nói, Quý phi tính theo tháng đáng lý ra phải sinh trước Thục phi, nhưng Hoàng thượng đã dùng thủ đoạn ép Thục phi sinh sớm hơn. Thục phi là sinh mẫu của Đại hoàng tử.
"Cái gì cơ?" Ta sợ hãi rùng mình.
Phụ nữ sinh con là đi qua quỷ môn quan, vậy mà Hoàng thượng muốn ai sinh trước liền cho người đó sinh trước, đây là không coi mạng của phi tử ra gì cả.
"Tiên hoàng vì ngăn cản các hoàng tử huynh đệ tương tàn, đã định ra quy củ lập Trữ quân, hoặc là lập đích, hoặc là lập trưởng. Khi có cả đích và trưởng, thì lập trưởng."
"Nhà ngoại của Quý phi quyền thế ngút trời, Hoàng thượng kiêng kỵ. Chẳng những đoạt đi ngôi vị Hoàng hậu của nàng ta, mà còn đoạt luôn cả ngôi vị trưởng tử của con trai nàng ta nữa."
Quá tàn nhẫn rồi.
Hình như ta đột nhiên hiểu ra, vì sao Nhị hoàng tử lại biến thái đến vậy.
Nếu đổi lại là ta, trong lòng nhất định cũng sẽ không cam tâm.
Nhưng đó là chuyện của người khác, trước mắt ta vẫn quan tâm bản thân mình hơn.
"Lục hoàng tử đã trở thành Thái tử, Thái tử phi không thể là ta đi thẳng lên được, chắc phải tuyển chọn lại rồi nhỉ?" Ta hỏi cha.
Cha ta nói: "Thái tử phi và Hoàng tử phi rất khác nhau, Thái tử phi còn liên quan đến vận nước. Dựa vào tước vị và chiến tích của cha con ta, cái danh vị Thái tử phi này con hoàn toàn có thể đảm đương. Chỉ là chuyện liên quan trọng đại, suy tính lâu dài, Thái tử phi vị tất đã là con." Nói xong, cha cẩn trọng nhìn sắc mặt ta.
"Khuê nữ à, thực ra Thái tử phi cũng chẳng có gì tốt đẹp cả. Tương lai phải cùng vô số nữ nhân dùng chung 1 người đàn ông, 1 tháng nhiều nhất cũng chỉ luân phiên tới phiên con được 2 ngày." Cha cố gắng an ủi ta, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
"Không sao đâu." Ta cười với cha.
Ta đoán thám tử đã ngầm nhắc nhở cha chuyện gì đó, nếu không với tính tình của ông, đã sớm chửi ầm lên rồi.
Nhưng ta, thực sự là không sao cả.
Không làm được thì không làm thôi.
Bị từ hôn chuyện này, 1 lần lạ, 2 lần quen.
Ta quen rồi.
Ta bây giờ đã 15 tuổi, sẽ không giống như năm 10 tuổi ngây ngốc mờ mịt không biết phải làm sao nữa.
Đàn ông, ta hiểu.
Muốn sống tốt, thì phải suy nghĩ như 1 người đàn ông.
Về phần phu quân, người này không được, lại đổi người khác vậy.
Nói chung, ta nghĩ rất thoáng.
Cha ta thì không nghĩ vậy, cha lo lắng ta mạnh miệng.
Nếu thật sự bị từ hôn, phỏng chừng ta vẫn sẽ khóc lóc ỉ ôi.
Cha khăng khăng để ta ở lại 1 nhà trọ ngoài kinh thành, lưu lại vài thị vệ thân tín.
Một mình cha vào kinh thuật chức, xuất phát từ sáng sớm, nói tối sẽ trở lại.