Người của hoàng gia thường quen thói lừa dối.
Nhưng Hoàng hậu lại là người nói lời giữ lấy lời.
Sau khi gầy đi và cao lên, Lục hoàng tử—hiện tại là tân Thái tử, dung mạo quả thực đẹp nhất thiên hạ.
Hắn cực kỳ giống Hoàng hậu, nhưng lại vượt trội hơn bà ở sự anh khí ngút ngàn.
Biết tin ta đến, hắn ngay lập tức cùng cha ta tức tốc chạy đến nhà trọ.
Ta cứ chăm chú nhìn hắn, nhìn mũi, nhìn lông mày, nhìn mắt, nhìn mặt, ta muốn tìm ra chút đường nét nào đó của tiểu mập mạp khi xưa.
Nhưng thật sự là không có.
Hắn nói: "5 năm trước đã muốn đánh Nhị ca rồi, nhưng không dám đánh, hôm nay cuối cùng cũng xả được cục tức này ra."
Hắn mỉm cười nhìn ta: "Duy Nhất, cuối cùng cũng gặp lại muội."
Ta hành lễ với hắn: "Thái tử điện hạ vạn an."
Hắn đỡ ta dậy nói: "Muội với ta không cần hành lễ", sau đó thuận thế nắm lấy tay ta, ta muốn rút về nhưng không được.
Cha ta đứng bên cạnh nhìn thấy, khóe miệng cứ giật giật.
Nhưng ánh mắt cha nhìn Thái tử lại là sự tán thưởng, cực kỳ giống với 1 ông bố vợ đang nhìn cậu con rể vừa ý.
Chử Minh Lãng vô cùng xấu hổ, lùi ra xa tít tắp, hành lễ với cha ta thêm 1 cái rồi chuồn mất.
Cha ta nhìn bóng lưng huynh ấy thở dài 1 hơi.
Chử Minh Lãng đã đánh giá bản thân quá cao, cũng đã đánh giá quá cao tình cảm của ta dành cho huynh ấy.
Sự lỗ mãng của huynh ấy mang đến cho ta cảm giác không thể chịu đựng nổi, cũng khiến chính bản thân huynh ấy rơi vào tình cảnh khó xử.
Ta nhìn về hướng huynh ấy rời đi, suy cho cùng cũng chỉ là người cũ.
Thái tử bẻ đầu ta lại, chua xót nói: "Muội là Thái tử phi của ta, không được nhìn nam nhân khác."
"Gì cơ?" Lần này không cần bẻ, ta tự động quay đầu nhìn hắn.
"Ta là cái gì của ngươi cơ?" Ta hỏi hắn.
Hắn bật cười, nở 1 nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai: "Muội là Thái tử phi của ta, là thê tử của ta."
Ta suýt chút nữa ngã khuỵu tại chỗ, thật sự đi thẳng lên Thái tử phi luôn sao?
Cha ta mặt mày rạng rỡ gật đầu với ta: "Khuê nữ à, Hoàng thượng Hoàng hậu đã định rồi, con chính là Thái tử phi."