Không lâu sau khi Chử Minh Lãng và Tam công chúa đính hôn, huynh ấy liền dọn đến phủ Tam công chúa.
Là Hoàng hậu cho phép, nói là để 2 người bồi đắp tình cảm trước khi thành hôn.
Cha ta chỉ cau mày 1 chút rồi cũng đồng ý.
Cha dặn dò Chử Minh Lãng phải cẩn thận.
Đứa trẻ lớn lên ở Bắc Cương thì tương đối thô kệch, còn công chúa là cành vàng lá ngọc, phải đối xử tinh tế.
Chử Minh Lãng dập đầu tạ ơn cha.
Ta không nỡ, cứ đi theo huynh ấy từng bước, tiễn huynh ấy ra cửa.
Ta cầu xin huynh ấy: "Minh Lãng ca ca, huynh đừng đi có được không? Chúng ta về Bắc Cương có được không?"
Chử Minh Lãng nét mặt bình tĩnh, xoa đầu ta nói: "Phải lớn lên cho thật tốt nhé, Tiểu Duy Nhất."
Huynh ấy nhìn ta thật sự không giống với Tam công chúa, ta chợt cảm thấy rất muốn khóc.
Hoàng hậu nói đúng, Chử Minh Lãng đối tốt với ta, thực chất là đối tốt với muội muội.
Sau khi Chử Minh Lãng rời đi, ta như người mất hồn, làm việc gì cũng thấy vô vị.
Ta liền thúc giục cha mau chóng quay về, ta không muốn Lục hoàng tử. Ở Bắc Cương còn có những ca ca khác, cha hãy chọn cho ta người khác đi.
Sau khi chọn xong, chúng ta sẽ không bao giờ về kinh đô nữa.
3 người chúng ta sẽ cứ ở lỳ tại Bắc Cương.
Cha ta lại nói không được, Lục hoàng tử là do Hoàng thượng ban, ai dám không cần chứ?
Hơn nữa Hoàng hậu đã truyền khẩu dụ, muốn chúng ta lưu lại thêm vài ngày, bà sẽ thường xuyên đưa Lục hoàng tử qua đây để làm quen với ta.
Lục hoàng tử sẽ đến sao?
Nhớ đến bộ dạng béo ú của hắn, ta càng nhớ Minh Lãng ca ca hơn.