Bất luận ta có đồng ý hay không, tiểu mập mạp đó vẫn đến.
Hắn 1 chút cũng không dè dặt, nhìn thấy ta là nhiệt tình gọi 1 tiếng Duy Nhất muội muội.
Nhìn hắn ở cự ly gần, ta thật sự rất muốn khóc.
Mặt hắn sao có thể tròn và phúng phính đến thế cơ chứ?
Hoàng hậu đúng là ức hiếp người quá đáng, cướp đi Minh Lãng ca ca đẹp đẽ của ta, rồi đổi lại cho ta 1 tiểu mập mạp thế này!
Ta muốn trả hắn về, đổi Minh Lãng ca ca lại đây!
Bực tức và uất ức cuộn trào trong lòng, biểu cảm của ta cũng theo đó mà khó coi vô cùng.
Hắn thấy ta không vui với hắn, ánh mắt liền tối sầm lại.
Ngập ngừng nói: "Muội muốn đi đâu chơi không? Ta có thể dẫn muội đi."
Ta không muốn để ý tới hắn, bèn nói: "Ta ở đây chẳng quen ai cả, ta chẳng muốn đi đâu hết, ngươi về đi."
Hắn lại không nản lòng, khờ khạo hỏi ta: "Vậy, có muốn đến phủ Tam công chúa xem thử không? Ta có lệnh bài."
"Được đó!" Ta lập tức vui vẻ hẳn lên.
Tiểu mập mạp này rất biết đoán ý người khác, hắn trực tiếp lôi phủ Tam công chúa ra dụ dỗ ta.
Mà ta lại thực sự rất muốn gặp Minh Lãng ca ca, nên lập tức nói được.
Hắn chiều theo ý ta, ta liền nhìn hắn thuận mắt hơn 1 chút.
Sự phản kháng trong lòng đối với hắn cũng không còn gay gắt như trước.
Hắn nói đi thôi, ta bèn theo sát, cùng hắn sóng vai bước ra ngoài.
Dọc đường đi rất thuận lợi, tiểu mập mạp dẫn ta đến phủ Tam công chúa.
Người gác cổng định vào thông báo, Lục hoàng tử liền miễn đi.
Hắn lén lút nói nhỏ với ta: "Vừa thông báo là sẽ có người đi theo, không tiện đâu, ta đưa muội đi dạo khắp nơi. Tam tỷ của ta rất thích trồng hoa cỏ, ta dẫn muội đi hái."
Có thể sao? Ta chớp mắt nhìn tiểu mập mạp.
Các cô nương nhỏ ai lại không thích hoa đẹp, ta cũng không ngoại lệ.
Được hái hoa khiến ta rất vui sướng.
Và đây là lần đầu tiên ta phát hiện ra, hắn cũng khá đáng yêu đấy.
Hắn dẫn ta đi quanh co rẽ lối suốt dọc đường, quả thực thấy được đủ loại hoa muôn màu muôn vẻ, ở Bắc Cương của chúng ta không hề có.
Tiểu mập mạp tâm tư rất tinh tế.
Ta nhìn bông hoa nào lâu hơn 1 chút, hắn liền ngắt ngay cho ta 1 đóa.
Đợi khi chúng ta đến một ngọn giả sơn, trong tay ta đã ôm 1 bó hoa to rồi.
Vừa thơm vừa đẹp mắt.
Từ trên giả sơn có 3 dòng nước trong vắt chảy xuống. Đây là lần đầu tiên ta được thấy, cứ muốn hét lên, thật là tuyệt diệu.
Tiểu mập mạp thì hoảng hốt kéo ta nấp ra sau núi giả, bảo ta im lặng.
Hóa ra có người đang đi tới.
Chúng ta men theo khe nứt của núi giả nhìn ra ngoài.
Là Tam công chúa và Chử Minh Lãng.
Ta vừa định gọi Minh Lãng ca ca.
Tiểu mập mạp đã vội bịt miệng ta lại.
Lúc này, Tam công chúa ngó nghiêng xung quanh, nàng ta nói: "Sao có cảm giác có người đang gọi Minh Lãng ca ca vậy?"
Chử Minh Lãng cười nói: "Nghe nhầm rồi, ở trong phủ của nàng, ngoại trừ nàng sẽ gọi như vậy, làm gì có ai gọi thế."
Tam công chúa ngượng ngùng cười: "Cũng đúng."
Huynh ấy kéo nàng ta vào lòng, ôm chặt lấy.
Tam công chúa khẽ rên rỉ 1 tiếng.
Ta sững sờ, thân thể tiểu mập mạp cũng cứng đờ.
Giây tiếp theo, miệng của Chử Minh Lãng in xuống môi Tam công chúa, bắt đầu gặm cắn.
Huynh ấy còn thè lưỡi ra, vươn ra thật dài, trông có vẻ đáng sợ, nhưng Tam công chúa lại mở miệng ra để cho cái lưỡi đó trượt vào trong.
2 người bọn họ, cứ như 2 con yêu quái đang quấn lấy nhau vậy.
Ta và tiểu mập mạp nhìn đến đần cả người.
Ta không dám thở, 2 người họ cũng chẳng thèm phát ra tiếng thở gấp nào.
Mãi 1 lúc sau, khi ta cảm thấy 2 đứa ta sắp nín thở đến chết rồi.
Chử Minh Lãng mới buông Tam công chúa ra, ôm lấy nàng ta rời đi.
Đợi bọn họ đi xa, ta và tiểu mập mạp mới từ phía sau giả sơn chui ra.
Chúng ta nhìn nhau, ai nấy đều ở trong trạng thái hoang mang.
Chẳng ai thốt ra được câu nào, cực kỳ ăn ý cúi đầu đi thẳng về hướng cổng lớn.
Sau khi về đến phủ, hắn chào hỏi cha ta rồi cáo từ.
Ta kể lại cho cha ta những gì đã chứng kiến ở phủ Tam công chúa, ta nói đầu ta nặng trĩu.
Cha ta lộ vẻ áy náy nói: "Trách cha chưa dạy con, gặp phải tình huống như vậy thì phải nhắm mắt lại."
"Đó không phải là thứ mà trẻ con có thể xem."
Ta không hiểu.
Cha tự than vãn một mình: "Haiz, không nên chọn cho con người lớn tuổi hơn con nhiều như vậy."
"Nó đã đến tuổi phượng cầu hoàng, mà con lại còn nhỏ xíu thế này."
"Không trách nó được, bảo nó đợi con, quả thực quá đỗi vất vả."
Cha ta cứ tự lầm bầm, còn ta thì nghe không hiểu cha đang nói cái gì.