Ngày hôm sau, tiểu mập mạp lại đến.
Hoàng thượng sắp xếp cho chúng ta 1 phủ đệ tạm thời.
Trong phủ có hồ cá.
Ta và hắn ngồi trước hồ cá.
Trên tay ta cầm 2 cái bánh bao, bèn đưa cho hắn 1 cái.
Ta xé bánh bao cho cá ăn, hắn cũng làm theo xé bánh bao cho cá ăn.
Cả 2 chúng ta đều không một tiếng động.
Cho đến khi bánh bao hết nhẵn, hắn mới ấp úng nói: "Mẫu hậu nói, Tam tỷ và Phò mã, bọn họ là người lớn rồi, bọn họ sắp thành thân, bọn họ có thể làm như vậy."
"Bọn họ làm vậy, chứng tỏ 2 người hòa hợp. Đối với 2 người sắp thành hôn mà nói, đó là 1 chuyện tốt."
Hoàng hậu kể cho hắn nhiều hơn là cha ta kể cho ta, lần này ta nghe đã hiểu, ta bèn hỏi: "Lớn lên thành thân thì phải làm thế sao?"
Ta cảm thấy việc đó buồn nôn quá, ta nghĩ, dù sau này lớn lên có thành thân với hắn, ta cũng sẽ không làm thế với hắn đâu.
"Không biết nữa." Hắn ỉu xìu nói.
Ta cũng theo hắn ỉu xìu theo.
2 đứa trẻ con, thật sự không tiêu hóa nổi sự chấn động loại này.
Ta có chút không hiểu Minh Lãng ca ca.
Cha ta bảo, Lục hoàng tử đứng lên cao bằng 3 miếng đậu phụ.
Ta thì cao hơn 3 miếng đậu phụ 1 tí.
Chúng ta đều không được tính là người lớn.
Minh Lãng ca ca đối với ta rất tốt, nhưng huynh ấy chưa bao giờ đối xử với ta như cách đã làm với Tam công chúa.
Vậy nên, Minh Lãng ca ca mới nhanh chóng thích Tam công chúa như thế sao? Bởi vì Tam công chúa cũng là người lớn giống như huynh ấy?
Nhưng, thế nào mới được tính là người lớn?
"Người lớn và trẻ con có gì khác biệt? Ví dụ như ta và Tam công chúa?" Ta hỏi tiểu mập mạp.
Hắn ngẫm nghĩ 1 lúc rồi nói: "Ngực đi. Ngực của Tam tỷ thì nhô lên, giống như Mẫu hậu vậy, còn ngực của muội thì phẳng lì, giống như ta." Hắn ưỡn ngực mình ra làm mẫu cho ta xem.
"Ồ, ra là vậy." Ta đã hiểu.
Thảo nào Minh Lãng ca ca xoa đầu ta, bởi vì đó là cách đối xử với trẻ con. Còn đối với Tam công chúa huynh ấy lại ôm chặt lấy, đó là cách làm của người lớn.
Đánh giá của Hoàng hậu nương nương quả nhiên không sai, Minh Lãng ca ca là ca ca của ta, chứ không phải phu quân.
Nghĩ như vậy, hình như ta cũng không còn đau buồn như thế nữa.
Ca ca muốn cưới tẩu tẩu, là chuyện tốt mà.
Ở Bắc Cương, ca ca cưới tẩu tẩu, tẩu tẩu sẽ phải lì xì cho muội muội đấy.
Nghĩ đến điểm này, ta nhịn không được bật cười.
Thấy ta cười, tiểu mập mạp kinh ngạc ra mặt: "Muội cười kìa! Muội đẹp quá, như 1 bông hoa đang nở vậy, còn đẹp hơn cả Tam tỷ ta, đẹp hơn cả Mẫu hậu ta nữa."
Hắn thật biết khen người.
Hắn thế mà lại nói ta xinh đẹp hơn cả mẫu thân của hắn, làm ta ngại chết đi được.
Để che đậy sự phấn khích trong lòng, ta bèn nói bánh bao hết rồi.
Tiểu mập mạp nói, vậy thì không cho cá ăn nữa, dẫn ta đi ăn vặt ở kinh đô.
Vừa nghe đến đồ ăn, ta chẳng thèm nghĩ ngợi gì nhiều, liền đi theo hắn.
Cả dọc đường ăn uống của chúng ta vô cùng vui vẻ.
Tiểu mập mạp cũng tốt ra phết.