Thời gian trôi qua rất nhanh.
Từ ngày đó trở đi, ngày nào tiểu mập mạp cũng tìm ta, đưa ta đi chơi khắp nơi.
Chưa đầy 3 tháng, hắn đã dắt ta đi khắp các ngõ ngách đường phố ở kinh đô.
Ngày hôm đó, hắn thực sự không nghĩ ra chỗ nào mới nữa, bèn hỏi ta: "Có muốn theo ta vào cung không? Điểm tâm mẫu hậu ta làm ngon lắm đó!"
Ta lại chẳng suy nghĩ gì nhiều mà đi theo hắn.
Ta từ nhỏ đã không có nương. Cha phái 1 ma ma đến chăm sóc ta, nhưng bà ấy đã khá lớn tuổi, trên tay chai sạn rất nhiều.
Cha ta thì tương đối thô lỗ.
Đến chỗ Hoàng hậu, đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được sự dịu dàng và ấm áp mà 1 người mẹ nên có.
Bà ấy rất chu đáo, vô cùng tinh tế với ta.
Chẳng mấy chốc, ta đã bị bà ấy thu hút, bất giác cứ xoay quanh bà ấy mà chuyển.
Bà dùng ngữ điệu dịu dàng hỏi ta: "Duy Nhất, Lục hoàng tử thích con, con có thích nó không?"
Ta không dám trả lời ngay, ta thực sự không biết rốt cuộc thích là gì.
Ta cho rằng ta thích Minh Lãng ca ca, trước đây huynh ấy thường xuyên dỗ dành ta vui vẻ. Nhưng mà Lục hoàng tử đưa ta đi ăn khắp nơi, ta cũng vui vẻ lắm.
Ta suy nghĩ nửa ngày mới nói: "Lục hoàng tử mà cao thêm 1 chút thì ta sẽ thích. Ở Bắc Cương, các cô nương đều sẽ thích những nam nhân cao hơn mình."
Hoàng hậu cười ha hả: "Nhi tử, nghe thấy chưa, phải mau chóng lớn lên cao lên đấy nhé!"
Lục hoàng tử có chút ngại ngùng sờ sờ đầu, rầu rĩ nói: "Lát nữa nhi thần sẽ đi tìm Cao thái y, nhờ ông ấy điều chỉnh 1 chút."
Hoàng hậu lại càng vui vẻ: "Quả thực là nên tìm Cao thái y điều chỉnh 1 phen, Cao thái y là người cao nhất trong cung đấy. Hơn nữa, người cao lên sẽ trông thon gọn lại, đợi khi con gầy đi, con sẽ là vị hoàng tử đẹp nhất trong cung."
"Hoàng hậu nương nương, Lục hoàng tử gầy đi thật sự sẽ đẹp lên sao?" Ta nhìn 2 gò má tròn vo sắp ép sát vào nhau của hắn, rất khó tưởng tượng ra 1 khuôn mặt trông như chiếc bánh bao thế này lại có thể biến thành đẹp.
Hoàng hậu vui đến nỗi không khép được miệng, bà hỏi ta: "Duy Nhất, con xem bản cung có đẹp không?"
Ta chăm chú nhìn Hoàng hậu nương nương, thật sự rất đẹp nha.
Ta gật gật đầu, không nỡ rời mắt khỏi gương mặt bà.
Bà nói: "Bản cung chỉ sinh được 2 người con, Tam công chúa giống Hoàng thượng, còn Lục hoàng tử giống bản cung."
Nhìn vẻ mặt tràn đầy hoài nghi của ta, bà khựng lại 1 chút: "Lục hoàng tử trước khi mập lên trông rất giống bản cung."
Ta vẫn không tin.
Hoàng hậu nương nương nhìn kỹ lại Lục hoàng tử, quả thực lúc này không cách nào làm chứng cứ cho lời nói của bà.
Thế là bà chuyển đề tài, bảo hắn dẫn ta ra hồ cẩm ly đi dạo.
Ta rất thích cho cá ăn, lập tức có hứng thú ngay.
Tiểu mập mạp đưa ta đến chỗ Ngự trù xin 1 bao bánh bao lớn.
2 chúng ta đến trước hồ nước.
Cá nuôi ở phủ tướng quân đều là cá chép thông thường, cha ta chú trọng tính thiết thực, cá cha mua cho ta đều là loại có thể ăn được.
Chỉ là ta nuôi lâu nảy sinh tình cảm, không cho phép cha ăn.
Trong nhà Hoàng thượng nuôi là cá cẩm ly, có con màu vàng, màu đỏ, màu đen và đủ các loại màu sắc pha trộn, cũng có thể ăn được, nhưng chủ yếu là để ngắm.
Vừa ném 1 nắm vụn bánh bao xuống, đàn cẩm ly liền tụm đầu lại tranh giành, năm sắc bảy màu, quẫy quẫy chiếc đuôi, vô cùng xinh đẹp.
Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh đẹp thế này, ta vui sướng đến độ múa tay múa chân:
"Ngươi xem, ngươi xem, con có cái đầu xám, thân màu vàng kia, nó ăn nhanh nhất."
Tiểu mập mạp bị sự vui vẻ của ta lây nhiễm, cũng vui vẻ reo lên: "Còn có con kia, toàn thân đỏ rực ăn trông thật sung sức, để ta ném thêm 1 chút về phía nó."
"Ây da da, đây không phải là con gái của Hứa đại tướng quân sao? Bị Tam công chúa cướp mất phu quân tuấn tú, bị ban hôn cho Lục hoàng tử xấu xí, ngược lại vẫn vui vẻ quá nhỉ."
Từ phía đối diện hồ nước có 1 đám người đi tới, người đi đầu là 1 cậu nhóc, trông có vẻ lớn tuổi hơn chúng ta, nhưng nhỏ hơn Chử Minh Lãng.
"Hắn là ai vậy?" Ta thấp giọng hỏi tiểu mập mạp.
Tiểu mập mạp nhìn người đến 1 cái, thu lại nụ cười vui vẻ, cúi đầu nói: "Nhị ca."
Hóa ra là Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử là do Quý phi sinh ra.
Cha ta đã từng dặn dò ta, Hoàng thượng có không ít con cái, đa số đều là người tốt, đụng mặt thì chào hỏi, hành lễ 1 cái, muốn chơi cùng thì chơi, không muốn thì bỏ đi, đều được cả.
Duy chỉ có khi gặp Nhị hoàng tử, thì phải vận dụng toàn bộ tâm nhãn trên người lên!
Nhưng ta lại thích động thủ hơn, trong lòng khinh thường, không dám nói với cha.
Cha ta là giáo thụ sư của ta, được ông đích thân chỉ bảo, võ nghệ của ta rất cao.
Đám tiểu tử trong nhà, về cơ bản không ai đánh lại ta.
Ở nhà, ta cứ tùy tiện kéo 1 người ra là bắt đầu luyện tập. Nhưng ở hoàng cung, cha không cho phép ta động tay động chân với các hoàng tử, hoàng nữ.
Ta không phục.
Có điều, ta vào cung rất nhiều lần, gặp qua vài vị hoàng tử hoàng nữ, ai cũng rất tốt, hành lễ xong là đi.
Đây là lần đầu tiên gặp được vị Nhị hoàng tử trong truyền thuyết này.
Cha ta nói hắn bị sự đố kỵ hủy hoại rồi.
Hắn sinh muộn hơn Đại hoàng tử 1 ngày, không chiếm được chữ trưởng. Mẫu phi của hắn là Quý phi, nên hắn cũng chẳng chiếm được chữ đích.
Hoàng thượng chọn lập trưởng, đã chọn Đại hoàng tử làm Thái tử.
Lục hoàng tử là đích xuất trung cung, làm người thật thà, đối với mấy vị ca ca tỷ tỷ phía trên đều kính ái, duy chỉ có Nhị hoàng tử là hận hắn thấu xương.
Hắn luôn muốn châm ngòi Lục hoàng tử đi tranh giành với Đại hoàng tử, nhưng so với việc đến Ngự thư phòng để làm vui lòng Hoàng thượng, Lục hoàng tử lại thích chạy đến Ngự thiện phòng để làm vui bản thân hơn.
Nhị hoàng tử không thể biến Thái tử và Lục hoàng tử thành cò bạng tranh nhau, bản thân mình cũng không làm được ngư ông đắc lợi, ôm 1 bụng oán khí.
Không dám chọc vào Thái tử, liền trút hết bực dọc lên người Lục hoàng tử.
Mỗi lần gặp hắn, thế nào cũng phải châm biếm móc mỉa vài câu.
Trùng hợp thay, trung cung đích tử lại là 1 người có thể nhẫn nhịn.
Mặc kệ Nhị hoàng tử khích bác ra sao, chua ngoa thế nào, tiểu mập mạp đều không động tâm.
Nhưng Nhị hoàng tử cũng chưa bao giờ từ bỏ, hôm nay lại chọc ngoáy đến tận trên người ta.