Biểu cảm của hắn đầy vẻ khinh thường, liếc mắt nhìn ta, trong mắt ngập tràn vẻ cợt nhả.
Một cỗ nộ khí từ bụng bốc lên.
Ta kéo Lục hoàng tử qua, nói nhỏ vào tai hắn: "Ta muốn đánh Nhị ca của ngươi 1 trận, nhưng hắn là hoàng tử, ta là thần nữ, ta đánh hắn sợ là sẽ bị phạt, đến lúc đó ngươi chống lưng cho ta được không?"
Lục hoàng tử chớp mắt ngơ ngẩn, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của ta, nhận ra ta không phải đang nói đùa.
Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, nửa ngày sau, cuối cùng cũng hạ quyết tâm: "Muội đánh đi, Nhị ca quá đáng rồi. Ngày thường hắn nhục mạ ta thì thôi, muội là con gái của Hứa đại tướng quân, sỉ nhục muội khẳng định là không được. Đánh xong ta sẽ chống lưng cho muội, ta chống không nổi thì còn có Mẫu hậu."
"Được." Ta toét miệng cười.
Bỏ bánh bao xuống, ta đứng dậy, cử động cổ tay và cổ chân.
Chưa đợi Nhị hoàng tử hiểu ta muốn làm gì, ta đã như giông tố bão bùng, dội thẳng vào hắn 1 trận cuồng kích. Vận dụng đúng bài Ngự thú quyền sở trường nhất của ta, trong nháy mắt, hắn đã bị đánh cho mặt mày thâm tím.
Đợi khi hắn phản ứng lại định đánh trả.
Tiểu mập mạp đang đứng ngây ra 1 bên bỗng lao tới, nhắm thẳng thắt lưng Nhị hoàng tử mà đẩy mạnh 1 cái. Thân hình Nhị hoàng tử loạng choạng, nghiêng về phía hồ nước, vừa vặn ta cũng đánh đến chiêu cuối cùng, xoay người dùng sức tung cú liên hoàn cước, đạp luôn hắn xuống hồ.
Trước sau chưa tới vài phút, tất cả mọi người đều đứng hình.
Đợi đến khi rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, la hét đòi đi cứu Nhị hoàng tử.
Lục hoàng tử đã nắm lấy tay ta, vắt chân lên cổ chạy được 1 quãng rất xa rồi.
Hắn chạy nhanh ngoài sức tưởng tượng, ta vừa chạy vừa nói lời cảm ơn hắn.
Không ngờ tiểu mập mạp này cũng khá trượng nghĩa.
Hắn vừa nghe ta cảm ơn, liền kéo ta chạy càng nhanh hơn.
Chúng ta thở hồng hộc chạy đến chỗ Hoàng hậu, hơi thở còn chưa điều hòa xong, đã vội vã bẩm báo lại sự tình cho bà.
Ta cho rằng bà sẽ quát mắng ta vì đã gây ra rắc rối lớn, còn liên lụy cả Lục hoàng tử.
Không ngờ Hoàng hậu nghe xong lại ngửa mặt lên trời cười lớn, bà nói với ta: "Duy Nhất, đánh hay lắm, đánh rất hay!"
"Hứa Duy Nhất, cô con dâu này, ta nhận định rồi!"
Ta liền ngơ ngác, nhưng ta đã đưa ra ý kiến phản bác: "Hoàng hậu nương nương, ta làm con dâu ngài e là không được đâu."
"Ta là phải ở cùng với cha ta cơ."
Hoàng hậu sững người, lập tức mỉm cười: "Gả đi thì phải mang theo cha con có đúng không, chuyện này có gì khó đâu?"
Ta nghi ngờ bà ấy không hiểu ta đang nói cái gì.
Ta ném ánh mắt về phía Lục hoàng tử, còn hắn thì vẫn luôn dùng ánh mắt sùng bái nhỏ bé đó nhìn ta.
Thôi được rồi.
Ta nghĩ, 2 mẹ con họ bị quy củ trói buộc quá lâu rồi, rốt cuộc cũng được xả hơi, sảng khoái 1 phen.
Hôm đó, chúng ta ở lại trong cung Hoàng hậu.
Ta cứ tưởng chuyện này sẽ làm ầm ĩ lên, Quý phi sẽ không tha cho ta.
Không ngờ, mãi đến hừng đông ngày hôm sau, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Hoàng hậu kể, tối qua Quý phi đến tìm Hoàng thượng, thêm mắm dặm muối 1 hồi, nhất định bắt Hoàng thượng phải trừng phạt ta và tiểu mập mạp cho bằng được.
Ai ngờ Hoàng thượng vốn luôn cưng chiều bà ta lại nổi trận lôi đình. Ngài chỉ thẳng vào mũi Quý phi mắng: "Lão Nhị khi dễ lão Lục bao nhiêu lần, ngươi tưởng trẫm không biết sao? Hôm nay, còn bắt nạt đến tận trên đầu vị hôn thê của lão Lục, đó chính là tâm can bảo bối của Hứa lão đầu, ngươi cho rằng trẫm không biết sao? Ngươi còn đảo lộn thị phi, dung túng lão Nhị, trẫm liền phế ngươi."
"Cút!"
Quý phi nào đã từng thấy Hoàng thượng nổi nóng như vậy bao giờ, sợ hãi vô cùng, lảo đảo chạy về cung. Nhị hoàng tử đang đợi ở chỗ bà ta, nghe xong lời Hoàng thượng truyền tới liền ỉu xìu.
Hoàng thượng dung túng hắn, nhưng không phải là dung túng vô giới hạn.
Vì thế, Hoàng hậu hưng phấn suốt 1 đêm, ngày hôm sau thức dậy từ sớm, làm tận 6 món điểm tâm để thưởng cho ta và Lục hoàng tử ăn sáng.
Ta rất kinh ngạc, hỏi Hoàng hậu: "Nương nương, ngài chẳng phải bảo Lục hoàng tử giảm cân sao?"
Hoàng hậu cười nói: "Không quan trọng 1 bữa này, hôm qua các con biểu hiện quá xuất sắc, nhất định phải thưởng."
Thôi được rồi.
Ai có thể ngờ, Hoàng hậu nương nương đoan trang nhã nhặn độ lượng, nội tâm lại là người như thế.
Bà nói: "Nhi tử, nương tử này của con là người có thể định đoạt càn khôn đấy, sách lược bồi dưỡng của nương đối với con phải điều chỉnh lại rồi."
Ta đang ăn bánh bao nhỏ, không nghe hiểu liền hỏi bà: "Nương nương, ngài bảo điều chỉnh cái gì cơ?"
Bà mỉm cười không đáp, chỉ đưa cho ta 1 miếng bánh khoai lang tím.
Ta lập tức tiếp tục vùi đầu vào ăn.