Cha ta nghe chuyện chiến tích lẫy lừng của ta.
Cha nói, chúng ta phải đi nhanh thôi.
Ta bảo Hoàng hậu nương nương dặn chúng ta không cần sợ.
Cha ta lắc đầu, cha nói Quý phi là con gái của Thừa tướng, lão già Thừa tướng kia là 1 kẻ hiểm độc.
Cho dù có Hoàng hậu che chở, bọn họ ngoài sáng không dám làm gì, nhưng âm thầm sẽ giở thủ đoạn, phòng không cẩn thận là chết.
Ta chưa bao giờ thấy cha ta như vậy, bèn hỏi: "Cha, cha là đại tướng quân, mà cũng biết sợ sao?"
Cha ta nói: "Chúng ta là cường long, không đấu lại loại rắn độc địa phương này, chúng ta phải tránh đi."
Vừa hay Bắc Cương có báo cáo truyền đến, dạo này thường xuyên có man nô xâm phạm.
Cha ta bẩm báo Hoàng thượng đồng ý xong, chúng ta liền khởi hành về nhà.
Lục hoàng tử rất lưu luyến không nỡ xa ta, trước khi chia tay, hắn nói với ta: "5 năm sau, ta sẽ đến Bắc Cương tìm muội, cưới muội."
Ta gật gật đầu, bình thản trong lòng mà chấp nhận, hắn sẽ là vị hôn phu tương lai của ta.
Ta đã không còn ghét bỏ chuyện hắn quá mập nữa.
Nhưng cũng không quá coi trọng lời hắn nói.
Dù sao, loại lời nói muốn cưới ta thế này, ta đã từng nghe quá nhiều rồi.
Kết quả cái người nói lời đó gặp được người khác, tranh thủ 1 chút cũng chẳng chịu tranh thủ, liền thuận nước đẩy thuyền cưới người ta mất tiêu.
Lục hoàng tử là hoàng tử, sau này hắn sẽ còn gặp được rất nhiều người khác nữa.
Trở về Bắc Cương, chạy 1 vòng trên vùng đất bao la mênh mông.
Mớ bực dọc uất ức tích tụ ở kinh đô liền tan biến sạch sẽ.
Biết tin Chử Minh Lãng đã đi làm Phò mã.
Những tiểu tử khác mà cha ta nhận nuôi vui sướng vô cùng, họ cảm thấy mình có cơ hội được cha ta chọn làm con rể kế nhiệm.
Cha ta nói: "Không chọn nữa, lần này thuận theo tự nhiên, ai có bản lĩnh lọt vào mắt xanh của Duy Nhất, người đó làm con rể."
Lời này vừa nói ra, chẳng khác nào nới rộng lưới.
Khiến ai ai cũng nghĩ mình có cơ hội!
Đám tiểu tử đó cứ quay quanh ta, ta bị phiền không chịu nổi.
Sau này, ta phát hiện tiếp xúc nhiều với nam sinh là chuyện tốt, có lợi cho ta hiểu được nam sinh rốt cuộc là người như thế nào.
Ta nhân cơ hội này đã moi được rất nhiều lời từ bọn họ.
5 năm trôi qua, mười mấy tiểu tử đó đều đã trở thành bạn thân của ta.
Trong khoảng thời gian đó, sau khi biết ta được Hoàng thượng khẩu dụ hứa gả cho Lục hoàng tử, tuy không chắc chắn thành sự, nhưng họ đều đã chuyển đổi tâm tư, hoàn toàn coi ta là muội muội.
Từ bọn họ, ta học được rất nhiều điều.
Đặc biệt là 2 năm gần đây, những người lớn tuổi lần lượt thành thân.
Nhìn dáng vẻ bọn họ đối xử với tẩu tẩu, ta hoàn toàn hiểu được Chử Minh Lãng.
Một chút tiếc nuối từng ôm ấp trong lòng, 1 chút cũng chẳng còn.
Chàng sinh ta chưa sinh, ta sinh chàng đã già.
Giờ đây khi ta đã trưởng thành, ta mới hiểu được cha nói huynh ấy chờ ta sẽ rất vất vả là có ý gì.
Huynh ấy có nhu cầu sinh lý của thân thể, quả thực sẽ rất cực khổ.
Hơn nữa, huynh ấy đối với ta, thực sự không phải là tình cảm nam nữ.
Hoán đổi vị trí mà suy nghĩ, bảo ta đi chăm sóc 1 đứa bé, vì trách nhiệm ta sẽ đi.
Nếu đứa bé đó vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, ta cũng sẽ thích, nhưng nếu nói là sự rung động giữa nam nữ, thì chắc chắn là không có.
Tình yêu nam nữ, là thứ bắt buộc phải được thôi thúc bởi những cơ thể trưởng thành.