Đi được khoảng nửa tuần hương, Lục Viên đưa tôi về một căn nhà gỗ.
Căn nhà không lớn, phía trong cùng dựa vào cửa sổ có đặt một chiếc giường.
Tôi đá văng giày rồi vùi mình vào trong chăn.
Toàn là mùi của Lục Viên.
Trên đường đi, tôi đã nài nỉ Lục Viên bẻ một cành hoa.
Anh đi đến bên giường cắm nó vào bình hoa đã đổ đầy nước.
"Đồ ăn mày! Mông không đau nữa à?"
Thân hình đang cuộn chăn cọ loạn của tôi cứng đờ, tôi đã quên mất chuyện đó.
Ló đầu ra khỏi chăn, tóc mái trước trán dựng đứng lên.
"Tôi là người chạy nạn, không phải ăn mày."
Lục Viên cắm hoa xong, không nhanh không chậm đi về phía giường:
"Vậy cô không muốn ăn bánh táo tàu nữa à?"
Nhắc đến bánh táo tàu, mắt tôi sáng lên:
"Muốn, tôi muốn, muốn rất nhiều."
Tôi đã rất lâu rồi chưa được ăn cơm.
Thèm kinh khủng.
Ăn mày thì ăn mày vậy.
Có bánh táo tàu ăn là được.
Lục Viên lừa tôi.
Căn bản không có bánh táo tàu.
Trong ánh mắt mong chờ của tôi.
Anh múc cho tôi một bát cơm đầy ắp.
Chỉ có một món ăn.
Là món canh cải trắng trứng gà trông không hề có cảm giác muốn ăn.
Tôi vẫn đang ảo tưởng Lục Viên sẽ bưng thêm món gì khác ra.
Nhưng anh đã ngồi xuống.
Bình tĩnh gắp cho tôi một lá rau.
Tôi đặt đũa xuống.
Kéo tay áo anh lắc lắc:
"Em không muốn ăn cái này đâu mà."
Lục Viên lòng sắt dạ đá:
"Chỉ có cái này, không ăn thì nhịn đói."
"... Ồ."
Tôi không muốn bị đói.
Bưng bát lên và sạch cơm.