Mặc dù đã ăn ba bát cơm của Lục Viên, nhưng không được ăn bánh táo tàu, tôi vẫn không vui.
Hậu quả của việc không vui rất nghiêm trọng.
Tôi định bỏ nhà ra đi.
Mang giày đi đến bên cạnh Lục Viên đang ở bàn, tôi chìa tay ra.
Lục Viên nhìn tôi một cái.
Đặt chén trà trong tay xuống.
Vỗ vào lòng bàn tay tôi một cái:
"Người khác xin ăn đều phải quỳ xuống dập đầu, cô thì hay rồi, chìa tay ra là muốn lấy không."
Tôi rụt tay lại, nhíu mày thổi thổi:
"Tôi không xin ăn, tôi xin một miếng vải."
"Xin vải làm gì?"
"Bỏ nhà ra đi!"
Câu này tôi nói cực kỳ cứng rắn:
"Đương nhiên, nếu có bánh táo tàu ăn, tôi sẽ lại tốt với anh."
Lục Viên đầu cũng không ngẩng, tiện tay giật một miếng vải đưa cho tôi.
Tôi cầm một góc đưa tay nhận lấy:
"Tôi nói thật đấy, đi rồi sẽ không quay lại đâu."
Thái độ của Lục Viên lạnh nhạt:
"Ồ."
Thấy anh không có ý định giữ tôi lại.
Tôi quay đầu đi thu dọn đồ đạc.
Lục lọi một hồi lâu, cố ý gây ra động tĩnh rất lớn.
Tôi mới chán nản phát hiện trong căn nhà này căn bản không có đồ của tôi.
Lục Viên tốt bụng nhắc nhở:
"Trời sắp tối rồi, đường không dễ đi đâu."
"... Tôi biết."
Vội cái gì chứ!
Cũng không phải là ở lì không đi.
Đợi tôi đi rồi, anh có cầu xin tôi cũng không quay lại.
Tôi lấy cành hoa Lục Viên cắm trong bình ra.
Cẩn thận gói vào trong vải rồi thắt nút lại.
Khoác cái túi nhỏ của mình lên.
Không thèm nhìn Lục Viên một cái, tôi đi thẳng.