Khi mẹ tôi thử giày cho Trần Mỹ, bà sẽ cố ý chậm rãi nói.
“Gần đây thành tích nhà Tô Dao thế nào? Áp lực có lớn không?”
“Nhà tôi, Niệm Niệm lại đứng nhất khối, quay đầu bảo con bé giúp Tô Dao nhà cô một chút, dù sao cũng cùng một khối mà.”
Bốn chữ “không ngại chỉ giáo” là bà tra từ điển ra, mỗi chữ đều cắn rất nặng.
Về nhà bà vui vẻ hơn nửa ngày, nói lúc đó mặt Trần Mỹ tức đến méo xệch.
Nhưng vui xong thì có ích gì?
Thứ thật sự bóp nghẹt số phận của chúng tôi là tiền.
Sáu năm tiểu học, chúng tôi chuyển nhà ba lần, nhà lần sau nhỏ hơn lần trước, điều kiện lần sau tệ hơn lần trước.
Chút lương chết cộng tiền hoa hồng của mẹ tôi không gánh nổi học phí, tiền họa cụ, sinh hoạt phí, càng không gánh nổi phần khí phách trên miệng bà.
Tính bà càng ngày càng nóng nảy, giữa mày lúc nào cũng cau lại, điều bà lẩm bẩm nhiều nhất chính là tôi quá tốn tiền.
Ở nhà, tôi không dám thở mạnh.
Có mấy lần tôi nói với bà: “Mẹ, con không học vẽ nữa.”
Bà lại càng tức giận: “Bỏ dở giữa chừng, tiền trước đây bỏ ra đều đổ sông đổ biển hết! Con có xứng với mẹ không?”
Tôi không biết cuộc sống như thế này đến khi nào mới kết thúc.
Tôi chỉ biết, tàn cục cuộc hôn nhân của mẹ tôi, tất cả đều đè lên một mình tôi.