“Anh ấy sẽ nghe.”
Tôi nhìn anh.
Đột nhiên thấy người trước mặt xa lạ đến lạ.
Chàng trai năm xưa trên du thuyền.
Đầy nhiệt huyết.
Đầy ánh sáng.
Đã đi đâu mất rồi?
Ánh mắt ấy…
Đã bị những cuộc rượu chè và xã giao bào mòn hết rồi sao?
“Lâm Duệ.”
Tôi chậm rãi nói.
“Tôi có thể giúp anh chuyển lời.”
“Nhưng tôi sẽ không thay anh cầu xin.”
“Công ty anh có nhận được gói thầu phụ hay không.”
“Phụ thuộc vào năng lực.”
“Không phải vài câu nói của tôi.”
Anh hé miệng.
Có lẽ còn muốn nói điều gì.
Nhưng cuối cùng.
Chỉ khẽ thốt ra hai chữ.
“Cảm ơn.”
Tôi xoay người bước về.
Điện thoại khẽ rung.
Là tin nhắn của Lục Diễn.
“Tôi thấy anh ta rồi.”
“Cô đang ở đâu?”
“Tôi qua tìm cô.”
Tôi gõ vài chữ.
“Tôi ở góc tây bắc phòng tiệc.”
“Đừng qua.”
Tin nhắn bên kia lập tức hiện lên.
“Tại sao?”
Tôi trả lời.
“Vì tôi muốn tự mình giải quyết.”
Bên kia im lặng mười giây.
Rồi chỉ gửi lại một chữ.
“Được.”
Tôi quay lại chỗ Phương Viễn, nói với anh chuyện Lâm Duệ muốn bàn về việc nhận thầu phụ.
Phương Viễn chỉ khẽ nhướng mày.
Không bình luận gì.
Chỉ nói:
“Bảo cậu ta ngày mai đến văn phòng gặp cố vấn Chu nộp hồ sơ.”
Tôi nói một tiếng cảm ơn.
Phương Viễn vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Em xử lý rất tốt.”
Tiệc sắp kết thúc.
Tôi ra ban công hít thở không khí.
Gió trên tầng cao của khách sạn Burj Al Arab rất lớn.
Thổi tung cả gấu váy.
Từ xa, tòa tháp Burj Khalifa chỉ còn lại nửa đoạn ánh sáng mờ trong màn sương đêm.
Tôi vịn lan can nhìn xuống.
Dưới chân là khoảng không cao hàng chục tầng.
Ánh đèn thu nhỏ thành vô số chấm sao li ti.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Rất nhẹ.
Nhưng tôi nhận ra ngay.
Lục Diễn không nói gì.
Chỉ bước đến đứng cạnh tôi.
Rồi đưa qua một chiếc hộp nhỏ.
Hộp nhung màu xanh đậm.
Buộc bằng một dải ruy băng bạc mảnh.
“Quà cho cô.”
Anh nói.
Tôi nhận lấy.
Mở hộp ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền.
Sợi bạch kim mảnh.
Mặt dây là một chú lạc đà nhỏ được chế tác rất tinh xảo.
Trên lưng lạc đà đính một viên kim cương xanh li ti.
Dưới ánh đèn của thành phố về đêm.
Nó khẽ lấp lánh.
“Lạc đà.”
“Con thuyền của sa mạc.”
Lục Diễn nhìn tôi.
“Tôi hy vọng cô sẽ bước thật vững trên từng chặng đường ở thành phố này.”
Tôi nắm chặt sợi dây chuyền.
Bỗng thấy hốc mắt nóng ran.
Gió quá lớn.
Thổi tóc phủ kín mặt.
Tôi vội cúi đầu giả vờ vuốt tóc.
Không muốn anh nhìn thấy ánh nước trong mắt mình.
“Lục Diễn…”
Giọng tôi khẽ run.
“Anh có biết không…”
“Sau khi ly hôn.”
“Đã có một khoảng thời gian rất dài.”
“Tôi cảm thấy mình chẳng là gì cả.”
“Không ai cần tôi.”
“Cũng chẳng ai còn nhớ đến tôi.”
“Lúc đến Dubai.”
“Ngay cả chiếc vali.”
“Tôi cũng thấy kéo không nổi.”
“Tôi từng nghĩ…”
“Có lẽ cả đời mình sẽ cứ như vậy.”
Anh lặng lẽ nghe.
Rồi đưa tay lên.
Rất nhẹ.
Vén một lọn tóc rối bên má tôi ra sau tai.
Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua vành tai.
Lạnh mát.
Mang theo hơi gió của màn đêm.
“Còn bây giờ?”
Anh hỏi.
Tôi siết chặt sợi dây chuyền trong lòng bàn tay.
Kim loại mát lạnh áp vào da.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Gió thổi khiến vạt áo sơ mi anh phồng lên.
Nhưng anh vẫn đứng rất vững.
Giống như một thân cây cắm rễ giữa sa mạc.
“Bây giờ…”
Tôi mỉm cười.
“Tôi cảm thấy…”
“Tôi có thể trở thành bất cứ ai.”
Lục Diễn cười.
Cười xong.
Anh tiến lại gần tôi nửa bước.
Cánh tay khẽ chạm vào cánh tay tôi.
Chúng tôi đứng sóng vai trước lan can.
Không ai nói thêm điều gì.
Chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh đêm của Dubai trải rộng dưới chân.
Như một tấm thảm vàng mênh mông không có điểm cuối.
Tháng thứ ba sau khi nhận việc.
Tôi chính thức được bổ nhiệm làm trưởng nhóm phiên dịch thương mại.
Quản lý bốn nhân viên mới.
Phương Viễn tăng lương cho tôi.
Còn bố trí riêng một văn phòng.
Không lớn.
Nhưng cửa sổ hướng thẳng ra kênh đào Dubai.
Mỗi buổi chiều đều có thể nhìn thấy những chiếc du thuyền chở khách lướt ngang.
Để lại từng vệt sóng trắng trên mặt nước.
Tôi tự tay sắp xếp lại văn phòng.
Trên bệ cửa sổ đặt một chậu trầu bà.
Đó là chậu cây đầu tiên tôi trồng sau khi rời khách sạn, chuyển đến căn hộ thuê.
Trên bàn làm việc có một bức ảnh.
Là tấm Triệu Mạn chụp khi sang Dubai thăm tôi tháng trước.
Hai chúng tôi ngồi trên chiếc xe địa hình chạy giữa sa mạc.
Cùng giơ tay hình chữ V.
Mặt mũi dính đầy cát.
Cười đến hở cả răng.
Mỗi sáng đi làm.
Chỉ cần nhìn thấy bức ảnh ấy.
Tâm trạng lại tốt hơn rất nhiều.
Trong bốn phiên dịch viên mới.