Có một cô gái tên Dương Tuyết.
Vừa mới tốt nghiệp.
Nền tảng tiếng Ả Rập khá tốt.
Nhưng kinh nghiệm còn thiếu.
Lần đầu họp với khách hàng phía Ả Rập.
Căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Cô ấy dịch sai một thuật ngữ quan trọng.
Suýt chút nữa làm nhầm điều khoản trong hợp đồng.
Sau cuộc họp.
Tôi gọi cô ấy vào văn phòng.
Dương Tuyết cúi gằm đầu.
Vành mắt đỏ hoe.
“Xin lỗi trưởng nhóm.”
“Em làm hỏng hết rồi.”
Tôi rót cho cô ấy một cốc nước.
“Ngay lần đầu mắc lỗi là chuyện bình thường.”
“Năm đó khi mới làm phiên dịch nối tiếp.”
“Có lần đang dịch.”
“Tự nhiên quên sạch từ.”
“Đứng trước cả căn phòng.”
“Trống rỗng hơn mười giây.”
“Lúc ấy chỉ muốn tìm một cái khe để chui xuống.”
Dương Tuyết ngẩng đầu.
Nước mắt vẫn còn chưa khô.
“Thật ạ?”
“Trưởng nhóm cũng từng mắc lỗi sao?”
“Ai cũng phải bò lên từ những lần vấp ngã.”
Tôi đẩy cốc nước về phía cô ấy.
“Nhưng mắc lỗi rồi.”
“Đừng chỉ biết buồn.”
“Quan trọng là phải nghĩ cách khắc phục.”
“Thuật ngữ vừa rồi em dịch sai.”
“Chị đã giải thích lại với phía Ả Rập.”
“Họ cũng thông cảm.”
“Lần sau chú ý hơn là được.”
Dương Tuyết lau nước mắt.
Bỗng hỏi:
“Trưởng nhóm.”
“Em nghe mọi người nói.”
“Chị ly hôn rồi mới sang Dubai.”
“Lúc mới đến.”
“Chị có sợ không?”
Tôi khựng lại.
Chiều hôm đó tan làm.
Tôi đi dọc theo bờ kênh đào.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu hỏi của Dương Tuyết.
Có sợ không?
Đương nhiên là có.
Ngày đầu tiên xuống máy bay.
Đến cả Wi-Fi khách sạn tôi cũng không kết nối được.
Phải ngồi xổm trên tấm thảm ở đại sảnh loay hoay với chiếc điện thoại.
Bên cạnh.
Những người đàn ông mặc áo choàng trắng đi qua đi lại.
Không ai nhìn tôi lấy một lần.
Chính lúc ấy.
Tôi mới hiểu.
Ở thành phố này.
Tôi hoàn toàn là một người xa lạ.
Không có thân phận.
Không có quá khứ.
Chỉ có hai chiếc vali.
Và một tờ giấy ly hôn.
Nhưng…
Chính vì chẳng còn gì cả.
Nên cũng có thể lấp đầy tất cả một lần nữa.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài bên bờ kênh.
Lấy điện thoại ra nhắn cho Lục Diễn.
“Tối nay anh có rảnh không?”
“Tôi muốn ăn bánh quy mật ong ở quán trà Iran.”
Anh trả lời ngay.
“Mười phút nữa đến.”
Đúng mười phút sau.
Anh xuất hiện bên bờ kênh.
Mặc một chiếc áo len mỏng màu xám đậm.
Trông thoải mái hơn thường ngày.
Chúng tôi đi dọc bờ kênh một đoạn.
Rồi rẽ vào con hẻm nhỏ.
Lên tầng hai của quán trà.
Ông lão người Iran nhận ra hai chúng tôi.
Cười tươi.
Còn tặng thêm một đĩa hạt dẻ cười.
Tôi cắn một miếng bánh quy mật ong.
Rồi kể cho anh nghe chuyện hướng dẫn nhân viên mới hôm nay.
Nghe xong.
Lục Diễn cười.
“Cô làm đúng.”
“Mắng người thì ai cũng biết.”
“Biết dạy người.”
“Mới là bản lĩnh.”
“Hồi trước anh hướng dẫn nhân viên thế nào?”
Tôi tò mò hỏi.
Anh nghĩ một lúc.
Rồi bật cười.
“Tôi từng hướng dẫn một cậu trai người bản địa.”
“Năng khiếu ngôn ngữ rất tốt.”
“Chỉ có điều quá lười.”
“Lần nào nộp hồ sơ cũng để sát giờ.”
“Tôi mắng cậu ấy khóc hai lần.”
“Sau này sửa được.”
“Bây giờ.”
“Cậu ấy cũng tự mở một công ty thương mại.”
“Mỗi dịp lễ tết.”
“Còn gửi lì xì cho tôi.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Trong quán trà.
Tiếng nhạc dân gian Iran chậm rãi vang lên.
Êm như gió sa mạc luồn qua khe núi.
Tôi nhìn người đàn ông ngồi đối diện.
Anh đang cúi đầu bẻ bánh.
Mấy vụn bánh rơi xuống mặt bàn.
Anh thuận tay gom hết vào lòng bàn tay.
Động tác rất tự nhiên.
Ở bên nhau lâu như vậy.
Tôi dần nhận ra.
Lục Diễn có một cảm giác bình yên rất đặc biệt.
Không cố lấy lòng ai.
Cũng không cố tỏ ra sâu sắc.
Giống như những ngọn tháp gió ở khu phố cổ Dubai.
Thoạt nhìn chẳng có gì nổi bật.
Nhưng lại mang hơi mát đến cho cả một con phố.
“Lục Diễn.”
Tôi bỗng lên tiếng.
“Anh đã từng có lúc rất sợ hãi chưa?”
Anh ngước mắt.
Ánh nhìn dừng trên gương mặt tôi hai giây.
“Có.”
“Tám năm trước.”
“Lần đầu đến Dubai.”
“Trong túi chỉ có ba nghìn đô la Mỹ.”
“Tôi thuê một chỗ ngủ trong căn hộ ở ghép.”
“Mỗi tối đều nghe tiếng người Ả Rập đọc kinh từ phòng bên cạnh.”
“Lúc đó sợ điều gì?”
“Sợ hết tiền.”
“Sợ không có việc làm.”
“Sợ một ngày nào đó điện thoại đổ chuông.”
“Đầu dây bên kia là người nhà bảo tôi quay về.”
“Rồi sau đó?”
Tôi hỏi.
“Sau này mới phát hiện.”
“Sợ cũng chẳng giải quyết được gì.”
Anh đổ những vụn bánh còn lại vào chiếc đĩa.
“Chi bằng gọi thêm một cuộc điện thoại.”
“Đi thêm một công trường.”
“Cứ đi mãi.”
“Con đường sẽ tự xuất hiện.”