Vừa ghi biên bản cuộc họp.
Vừa nhìn dáng vẻ tự tin thao thao bất tuyệt của anh.
Khi ấy…
Tôi từng nghĩ.
Mình đã chọn đúng người.
Bảy năm sau.
Anh chật vật xoay xở ở một thành phố khác.
Còn tôi.
Đứng giữa thành phố sa mạc này.
Nâng ly champagne mừng thành công.
Những thứ từng tưởng là vững chắc không gì lay chuyển nổi…
Hóa ra.
Chỉ là lâu đài cát.
Tan làm.
Xe của Lục Diễn đã đợi dưới lầu.
Anh cầm ô đen bước từ ghế lái sang mở cửa cho tôi.
Vai áo đã ướt mất một mảng.
Tôi ngồi vào xe.
Máy sưởi mở vừa đủ.
Trong xe thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng.
Anh đưa khăn cho tôi lau tóc.
Tôi không nhận.
Ngược lại hỏi anh:
“Anh đứng dưới mưa chờ tôi bao lâu rồi?”
“Không lâu.”
“Vừa đến thôi.”
Anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Khóe môi hơi cong lên.
“Tiệc mừng công là tối mai đúng không?”
“Tôi có chuẩn bị cho cô một món quà.”
“Quà gì?”
“Ngày mai cô sẽ biết.”
Tôi cũng không hỏi thêm.
Chiếc xe lăn bánh trên mặt đường còn đọng nước.
Mưa gõ lộp bộp lên kính chắn gió.
Như vô số hạt ngọc nhỏ rơi xuống.
Tôi tựa người vào ghế.
Bỗng cảm thấy mọi mệt mỏi của cả ngày dài đều tan chảy trong hơi ấm của khoang xe.
Như tuyết rơi xuống dòng nước ấm.
Tiệc mừng công được tổ chức tại phòng tiệc riêng trên tầng cao nhất của khách sạn Burj Al Arab.
Khi tôi đến.
Phương Viễn đã uống vài vòng với đoàn phía Ả Rập.
Mặt đỏ bừng.
Vừa thấy tôi đã vẫy tay gọi lại.
Tôi cầm ly nước trái cây bước tới.
Anh nói:
“Thẩm Vy.”
“Lại đây.”
“Anh giới thiệu với em một người.”
Anh chỉ người đàn ông trung niên mặc vest xám đứng cạnh.
“Đây là Chủ nhiệm Trần.”
“Tham tán thương mại của Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc tại Dubai.”
Chủ nhiệm Trần bắt tay tôi.
“Cô Thẩm.”
“Tôi nghe anh Phương khen cô rất nhiều.”
“Nghe nói biểu hiện của cô trong các buổi đàm phán cực kỳ nổi bật.”
“Tháng sau có Diễn đàn Doanh nhân trẻ Trung Quốc – Ả Rập.”
“Chúng tôi đang thiếu một người vừa có thể phiên dịch vừa làm người dẫn chương trình.”
“Cô có hứng thú thử không?”
Tôi sững người một chút.
Rồi gật đầu.
“Tôi có thể thử.”
Phương Viễn cười lớn.
“Chủ nhiệm Trần.”
“Đừng đào người của tôi nhé.”
“Tôi còn đang chuẩn bị thăng chức cho em ấy.”
“Không đào.”
Chủ nhiệm Trần cũng cười.
“Chia sẻ nguồn lực thôi.”
Đúng lúc đó.
Cửa phòng tiệc lại mở ra.
Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn.
Trong khoảnh khắc ấy…
Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.
Lâm Duệ đứng ở cửa.
Bộ vest nhăn nhúm.
Cà vạt lệch sang một bên.
Quầng thâm dưới mắt đậm đến mức không che nổi.
Dường như anh cũng không ngờ sẽ gặp tôi ở đây.
Cả người cứng đờ nơi khung cửa.
Một tay vẫn đặt trên tay nắm cửa.
Không khí náo nhiệt trong phòng tiệc bỗng lặng đi trong chốc lát.
Phương Viễn nhìn tôi.
Tôi khẽ lắc đầu.
Ra hiệu anh không cần can thiệp.
Tôi cầm ly nước trái cây bước tới.
Dừng lại cách Lâm Duệ hai bước.
“Lâm Duệ.”
“Anh đến đây làm gì?”
Môi anh khẽ động.
Giọng khàn đặc.
“Tôi nghe nói tối nay Cục Đầu tư tổ chức tiệc mừng công.”
“Nên muốn tìm anh Phương nói chuyện…”
Ánh mắt anh rơi xuống ly nước trái cây trong tay tôi.
Rồi nhìn sang bộ váy sơ mi màu champagne tôi đang mặc.
Mái tóc được chăm chút gọn gàng.
Đôi hoa tai ngọc trai dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng.
“Em…”
Anh nuốt khan.
“Thay đổi nhiều quá.”
“Vậy sao?”
Tôi mỉm cười.
“Có lẽ đổi môi trường.”
“Con người cũng sẽ thay đổi.”
Anh im lặng vài giây.
Đầu bên kia phòng tiệc vẫn vang lên tiếng cười nói và tiếng ly chạm nhau.
Càng khiến góc nhỏ của chúng tôi thêm yên tĩnh.
Một lúc sau.
Anh mới cất tiếng.
“Thẩm Vy.”
“Tôi và Tô Uyển…”
“Có lẽ sắp ly hôn rồi.”
“Bên công ty cũng xảy ra chút vấn đề.”
“Dòng tiền không xoay được.”
Tôi nhìn anh.
Bình thản.
Như đang nghe một người xa lạ kể câu chuyện của người khác.
“Anh đến tìm anh Phương.”
“Là muốn bàn chuyện hợp tác?”
“Có thể coi là vậy.”
Anh xoa hai bàn tay vào nhau.
“Nếu dự án của anh ấy còn thiếu nhà thầu phụ…”
“Công ty tôi có thể làm một phần.”
“Lâm Duệ.”
Tôi khẽ gọi tên anh.
“Công ty anh đến hồ sơ năng lực còn nộp không đầy đủ.”
“Làm sao nhận được gói thầu phụ lớn như vậy?”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
Xung quanh đã có vài người nhìn sang.
Anh càng thêm lúng túng.
Hai tay chà xát liên tục.
“Tôi biết trước đây là tôi có vấn đề.”
“Nhưng bây giờ…”
“Tôi thật sự không còn cách nào.”
“Thẩm Vy.”
“Em có thể giúp tôi nói với anh Phương một câu được không?”
“Lời em nói…”