Tôi cúi đầu nhấp một ngụm trà.
Hơi nóng phả lên mặt.
Ấm áp vô cùng.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng cảm thấy.
Giữa tôi và Lục Diễn.
Có những điều không cần phải nói quá rõ.
Anh hiểu nỗi sợ của tôi.
Tôi hiểu những năm tháng của anh.
Chúng tôi giống như hai thân cây đã lớn lên thật lâu giữa sa mạc.
Để rồi một ngày.
Gió mang những bộ rễ của cả hai quấn vào nhau.
Rời quán trà.
Gió đêm đã dịu đi rất nhiều.
Lục Diễn cởi áo khoác, nhẹ nhàng choàng lên vai tôi.
Tôi nói không cần.
Anh chỉ cười.
“Cứ mặc đi.”
“Nếu cảm lạnh.”
“Ngày mai cô còn dẫn người mới thế nào?”
Tôi kéo chặt chiếc áo khoác quanh người.
Sóng vai đi cạnh anh.
Trên áo vẫn còn hơi ấm của anh.
Cùng mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc.
Dưới ánh đèn đường.
Bóng lưng anh bị kéo dài thật dài.
Đến ngã rẽ bên bờ kênh.
Anh dừng bước.
Quay người nhìn thẳng vào tôi.
“Thẩm Vy.”
“Cuối tuần sau tôi được nghỉ.”
“Có một khu cắm trại trong sa mạc vừa mở thêm hoạt động mới.”
“Có thể cưỡi lạc đà ngắm bình minh.”
“Cô có muốn đi không?”
“Mấy người?”
Tôi hỏi.
“Chỉ hai chúng ta.”
Tôi mỉm cười.
“Được.”
Anh gật đầu.
Xoay người bước về phía căn hộ của mình.
Đi được vài bước.
Lại ngoái đầu nhìn tôi.
Ánh đèn đường chia gương mặt nghiêng của anh thành nửa sáng nửa tối.
Không nhìn rõ biểu cảm.
Chỉ thấy đôi mắt ấy.
Sáng vô cùng.
Tôi kéo chặt áo khoác.
Tiếp tục đi về căn hộ.
Vừa đi.
Vừa nghĩ.
Tôi vẫn chưa từng ngắm bình minh giữa sa mạc.
Mấy tháng đến Dubai.
Lúc nào cũng bận làm việc.
Bận đứng vững.
Đến cả việc ngắm nhìn thành phố này thật sự cũng chưa kịp.
Có lẽ…
Đã đến lúc sống chậm lại một chút.
Về đến nhà.
Tắm xong.
Tôi ngồi trên giường lau tóc.
Điện thoại lại reo.
Lần này là cuộc gọi thoại WeChat của Triệu Mạn.
Tôi vừa bắt máy.
Đầu bên kia đã vọng đến tiếng nhạc ồn ào.
Có lẽ cô ấy đang ở quán bar.
“Thẩm Vy.”
“Mình nghe nói công ty Lâm Duệ sắp phá sản rồi.”
Giọng Triệu Mạn qua điện thoại hơi méo.
“Tô Uyển cũng dọn ra ngoài.”
“Lâm Duệ ở luôn trong văn phòng công ty.”
“Mấy ngày rồi chưa về nhà.”
“Trong giới đều đang bàn tán.”
“Bảo anh ta ngu.”
“Có vợ tốt thì không biết giữ.”
“Lại đi chọn một cái bình hoa.”
Tôi im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Mạn Mạn.”
“Đừng nhắc mấy chuyện đó nữa.”
“Anh ấy sống không tốt.”
“Mình cũng chẳng thấy hả hê.”
Triệu Mạn khựng lại.
“Cậu đúng là mềm lòng.”
“Không phải mềm lòng.”
Tôi lau mái tóc còn ướt.
“Chỉ là thấy không cần thiết.”
“Khi mình sống tốt.”
“Thì anh ấy sống thế nào…”
“Cũng chẳng còn liên quan đến mình nữa.”
Cúp điện thoại.
Tôi tắt đèn.
Nằm xuống giường.
Trong bóng tối.
Ánh đèn ngoài cửa sổ hắt lên trần nhà thành một vệt sáng mờ.
Tôi nhìn mãi.
Cho đến khi cơn buồn ngủ kéo đến.
Lúc mơ màng sắp ngủ.
Bỗng nhớ đến động tác Lục Diễn đeo dây chuyền cho tôi hôm ấy.
Ngón tay anh rất vững.
Khi chiếc khóa vừa khép lại.
Khẽ vang lên một tiếng.
“Tách.”
Giống như…
Đã khép lại một điều gì đó.
Khu cắm trại trong sa mạc xa hơn tôi tưởng.
Lục Diễn lái xe gần hai tiếng.
Băng qua hết dãy cồn cát này đến dãy cồn cát khác.
Hai bên đường.
Đồng sỏi dần nhường chỗ cho một màu vàng thuần khiết.
Trời còn chưa sáng hẳn.
Đường chân trời phía đông hiện lên một tầng tím nhạt.
Như có ai dùng cọ vẽ khẽ quét một nét lên nền trời.
Xe dừng trước khu cắm trại.
Vài chiếc lều trắng nằm rải rác trên nền cát.
Bên cạnh buộc hơn chục con lạc đà.
Chúng nằm thành một hàng.
Chậm rãi nhai thứ gì đó trong miệng.
Một ông lão mặc trang phục truyền thống Bedouin bước tới.
Chào hỏi Lục Diễn bằng tiếng Ả Rập.
Rồi dắt đến hai con lạc đà.
Vỗ nhẹ lên chiếc bướu nhô cao của chúng.
Tôi mặc một chiếc áo khoác dã ngoại mỏng.
Đi giày chuyên dụng.
Lục Diễn mở cốp xe.
Lấy ra hai chiếc khăn chống gió.
Đưa cho tôi một chiếc.
“Quấn vào đi.”
“Trước khi mặt trời mọc.”
“Gió cát rất mạnh.”
Tôi quấn khăn cẩn thận.
Rồi học theo ông lão.
Leo lên lưng lạc đà.
Khoảnh khắc con lạc đà đứng dậy.
Cả người tôi bỗng bị nâng cao vọt lên.
Tôi vội nắm chặt tay vịn.
Có cảm giác như vừa bị nhấc lên tận tầng hai.
Lục Diễn cưỡi trên con lạc đà bên cạnh.
Quay sang nhìn tôi.
Khóe mắt cong cong.
“Sợ độ cao à?”
“Có một chút.”
Tôi thành thật.
“Nhưng thú vị lắm.”
Ông lão cầm dây cương đi phía trước.
Hai con lạc đà bước từng bước vững vàng.
Mỗi bước đều lún sâu vào cát.
Rồi lại chậm rãi nhấc lên.
Nhịp điệu chậm rãi.
Giống như nhịp tim của một thời đại rất xa xưa.