Lục Diễn nghe xong.
Không bình luận.
Chỉ khẽ cong khóe môi.
Rồi rất tự nhiên.
Anh đưa tay.
Nắm lấy bàn tay tôi.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Lòng bàn tay anh khô ráo.
Ấm áp.
Những khớp ngón tay rõ ràng.
Nắm vừa đủ chặt.
Tôi cũng siết nhẹ tay anh.
Hai người đứng bên bờ kênh rất lâu.
Không ai nói gì.
Dòng nước lặng lẽ chảy qua dưới chân.
Ánh nắng đầu giờ chiều.
Lọt qua kẽ lá cọ.
Rơi xuống mu bàn tay đang đan chặt của cả hai.
Sau đó.
Cuộc sống cứ bình yên trôi đi như dòng kênh ấy.
Phòng Văn hóa Vy Ngôn dần có những khách hàng quen.
Chủ yếu là các doanh nghiệp Trung Quốc tại Dubai.
Đến đặt dịch vụ đào tạo thích nghi văn hóa.
Thỉnh thoảng.
Cũng nhận tổ chức các chương trình giao lưu văn hóa Trung Quốc – Ả Rập.
Những lúc bận đến không xoay xở nổi.
Tôi lại gọi Dương Tuyết sang phụ giúp.
Cô gái ấy nhanh nhẹn.
Làm việc đâu ra đấy.
Về sau.
Cô ấy chủ động hỏi tôi.
Có thể làm bán thời gian lâu dài được không.
Tôi mỉm cười.
Đồng ý ngay.
Lâu lâu.
Tôi vẫn nghe được vài tin tức vụn vặt về Lâm Duệ qua Triệu Mạn.
Công ty của anh không phá sản hẳn.
Nhưng cũng chẳng thể gọi là vực dậy.
Chỉ còn cầm cự.
Sống dở ch/e/t dở.
Vẫn còn vài hợp đồng nhỏ đang vận hành.
Sau khi chuyển đi.
Tô Uyển không còn liên lạc với anh nữa.
Nghe nói cô ấy đã quay về thành phố của gia đình.
Tìm một công việc mới.
Mỗi lần kể những chuyện ấy.
Giọng Triệu Mạn vẫn thấp thoáng chút hả hê.
Còn tôi.
Đã chẳng còn để tâm.
Giờ đây.
Lâm Duệ trong ký ức của tôi.
Chỉ còn là một âm thanh rất xa.
Giống như chiếc xe đang chạy mỗi lúc một khuất.
Đến cả tiếng còi.
Cũng dần mờ đi.
Cuối tháng Một.
Phòng Văn hóa Vy Ngôn nhận được một dự án rất thú vị.
Bên Chủ nhiệm Trần giới thiệu cho chúng tôi một đoàn làm phim tài liệu.
Họ quay về các gia đình Trung Quốc – Ả Rập.
Cần quay tại Dubai trong suốt một tháng.
Phòng làm việc của tôi phụ trách liên hệ và điều phối hiện trường.
Nhân vật chính.
Là một cặp vợ chồng rất đặc biệt.
Chồng là một doanh nhân người Duy Ngô Nhĩ đến từ Tân Cương.
Vợ là người Ả Rập bản địa.
Hai người cùng mở một nhà hàng ẩm thực kết hợp.
Việc kinh doanh rất phát đạt.
Đạo diễn nói.
Ông muốn quay cách họ hòa hai nền văn hóa vào trong cùng một món ăn.
Tôi theo đoàn phim suốt ba ngày.
Tối ngày thứ ba.
Sau khi kết thúc công việc.
Nữ chủ quán giữ tôi ở lại ăn tối.
Cô tên Fatima.
Mái tóc nâu xoăn.
Mỗi lần cười.
Đôi mắt cong như vầng trăng.
Tiếng phổ thông còn lưu loát hơn tôi tưởng.
Cô mang ra một đĩa gà hầm Tân Cương.
Cùng một phần bánh nướng Ả Rập.
Đặt cạnh nhau.
Rồi cười.
“Món này gọi là…”
“Đĩa Con đường Tơ lụa.”
“Là món đặc trưng do hai vợ chồng tôi nghĩ ra.”
Tôi gắp thử một miếng.
Thịt gà mềm đến mức gần như tan trong miệng.
Khoai tây bở mịn.
Nước sốt vừa có hương xì dầu kiểu Trung Quốc.
Lại vừa có mùi thơm của lá gia vị za’atar.
Hai hương vị hòa quyện.
Không hề gượng gạo.
Fatima ngồi đối diện.
Quan sát vẻ mặt tôi.
Rồi cười hỏi.
“Thế nào?”
“Có thấy kỳ lạ không?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Ngon lắm.”
Đúng lúc ấy.
Chồng cô thò đầu từ bếp ra.
Dùng tiếng phổ thông còn hơi lơ lớ.
Lớn tiếng cười.
“Đương nhiên rồi.”
“Bánh nhà chúng tôi.”
“Một nửa nướng ở Kashgar.”
“Một nửa nướng ở Dubai.”
“Ghép lại.”
“Mới là trọn vẹn.”
Ăn xong.
Fatima tiễn tôi ra cửa.
Đứng dưới ánh đèn đường.
Bỗng nhiên.
Cô nắm lấy tay tôi.
“Thẩm Vy.”
“Tôi nghe nói.”
“Cô đến Dubai sau khi ly hôn.”
Tôi khựng lại.
Rồi gật đầu.
“Tôi cũng vậy.”
Cô mỉm cười.
Đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn.
“Chồng cũ của tôi là người bản địa.”
“Anh ấy chê tôi không đủ truyền thống.”
“Thế là ly hôn.”
“Sau đó.”
“Một mình tôi mở nhà hàng này.”
“Rồi gặp người chồng hiện tại.”
Cô nhìn tôi.
Giọng nói rất nhẹ.
“Cô biết không?”
“Có những tối.”
“Sau khi đóng cửa.”
“Tôi ngồi trong quán đếm tiền.”
“Đếm mãi.”
“Rồi tự nhiên bật cười.”
“Bởi vì.”
“Mỗi tờ tiền trong tay.”
“Đều do chính tôi kiếm được.”
“Không phải ai ban cho.”
Nói xong.
Cô buông tay tôi.
Khẽ vỗ lên vai tôi.
Rồi quay người trở vào nhà hàng.
Tôi đứng lặng ngoài phố.
Trên đầu.
Vầng trăng đêm ấy tròn hơn mọi nơi khác.
Bóng những ngọn tháp gió kéo dài trên mặt đường.
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Bất giác nhớ lại.
Lúc nãy.
Fatima nắm rất chặt.
Cái siết ấy.
Đầy sức mạnh.
Trên đường về.
Lục Diễn gửi tin nhắn.
“Xong việc chưa?”
“Anh đang phơi quần áo trên sân thượng.”
“Thấy đèn ở con phố nhà em sáng rồi.”