“Anh ấy có đấu thầu hay không, em cũng không quan tâm.”
“Anh biết.”
Phương Viễn liếc nhìn tôi.
“Nhưng trên bàn đàm phán rất có thể sẽ gặp nhau.”
“Em nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Về đến khách sạn.
Tôi tắm xong, thay đồ ngủ rồi ngồi ngoài ban công hóng gió.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn WeChat của Lục Diễn.
“Cô Thẩm, hôm nay tôi đường đột quá.”
“Nếu tay áo chiếc sơ mi kia không xử lý được, tôi biết một tiệm giặt rất chuyên nghiệp trong khu phố cổ.”
“Ngày mai tôi có thể đưa cô đến.”
Tôi trả lời cảm ơn.
Nói rằng không cần làm phiền.
Anh nhắn lại rất nhanh.
“Không phiền.”
“Dù sao ngày mai tôi cũng có việc ở đó.”
“Chín giờ sáng.”
“Gặp ở sảnh khách sạn nhé?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi gửi sang một chữ.
“Được.”
Sáng hôm sau, đúng chín giờ tôi xuống sảnh.
Lục Diễn đã đứng chờ từ trước.
Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu tay, trên tay cầm một chiếc túi giấy.
Vừa thấy tôi, anh liền đưa chiếc túi qua.
“Tặng cô một chiếc sơ mi mới.”
“Cùng kiểu, khác màu.”
“Coi như lời xin lỗi.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Anh Lục khách sáo quá rồi, thật sự không cần đâu…”
“Cứ nhận đi.”
Anh nhét chiếc túi vào tay tôi.
“Dubai có rất nhiều dịp giao tiếp công việc. Quần áo bị bẩn thì không được lịch sự.”
“Huống hồ sau này chúng ta có thể sẽ là đối tác.”
“Quan tâm lẫn nhau là chuyện nên làm.”
Bên trong là một chiếc sơ mi lụa màu champagne nhạt.
Chất vải rất đẹp.
Nhãn mác vẫn còn nguyên.
Chỉ nhìn qua cũng biết giá không hề rẻ.
Tôi chần chừ một lát rồi vẫn nhận lấy.
Bảo rằng sau này sẽ chuyển tiền cho anh.
Lục Diễn xua tay.
“Không cần.”
Rồi anh chỉ về chiếc xe đậu trước cửa.
“Đi thôi.”
“Tiệm giặt không xa.”
“Gửi đồ xong, tôi mời cô ăn sáng.”
Quả nhiên tiệm giặt nằm trong một con hẻm nhỏ ở khu phố cổ.
Mặt tiền rất bình thường.
Nhưng ông chủ lại là một ông lão người Pháp.
Vừa thấy Lục Diễn, ông đã niềm nở chào hỏi.
Ông kiểm tra vết cà phê trên tay áo tôi rồi nói có thể giặt sạch.
Ba ngày sau quay lại lấy là được.
Lục Diễn trò chuyện với ông bằng tiếng Pháp vài câu.
Đứng bên cạnh nghe, tôi mới phát hiện tiếng Pháp của anh cũng rất khá.
Rời khỏi tiệm giặt.
Anh đưa tôi đến một quán trà của người Iran.
Quán nằm trên tầng hai.
Ô cửa sổ hướng thẳng ra những tháp gió cổ của Dubai.
Chúng tôi ngồi cạnh cửa sổ.
Anh gọi trà đỏ Ba Tư và bánh quy mật ong.
Tôi nhấp một ngụm trà rồi không nhịn được hỏi:
“Hình như anh rất quen thuộc với Dubai?”
“Tôi ở đây tám năm rồi.”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Học đại học ngành thương mại quốc tế.”
“Ra trường là sang đây.”
“Bắt đầu từ một nhân viên bán hàng.”
“Bây giờ thì có công ty riêng.”
“Ở giữa cũng đi không ít đường vòng.”
“Nhưng cuối cùng cũng đứng vững.”
“Tám năm…”
Tôi nhẩm tính thời gian.
“Lần trước tôi đến Dubai là bảy năm trước.”
“Khi đó vẫn chỉ là một cô phiên dịch nhỏ.”
“Chẳng hiểu gì cả.”
“Nhưng tôi nhớ cô.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt rất nghiêm túc.
“Hôm diễn ra hội nghị thượng đỉnh, buổi chiều có một cuộc đàm phán khẩn cấp.”
“Cô phiên dịch liên tục ba tiếng.”
“Giữa chừng chỉ uống đúng hai ngụm nước.”
“Tôi ngồi dưới khán phòng.”
“Thấy trán cô đầy mồ hôi.”
“Nhưng tốc độ nói không hề loạn.”
“Khi ấy tôi đã nghĩ…”
“Người này chịu áp lực thật giỏi.”
Được anh khen như vậy, tôi có chút ngượng ngùng.
Cúi đầu bẻ một miếng bánh quy mật ong.
“Hồi đó còn trẻ.”
“Chỉ dựa vào một hơi để chống đỡ thôi.”
“Bây giờ cũng vậy.”
Anh đẩy tách trà về phía tôi.
“Thẩm Vy.”
“Tôi nghe nói cô vừa ly hôn.”
“Đến Dubai để bắt đầu lại.”
“Tôi không có mấy lời động viên hay ho.”
“Nhưng tôi lăn lộn ở thành phố này tám năm.”
“Điều tôi ngộ ra lớn nhất là…”
“Giữa sa mạc, chỉ có hai kiểu sinh vật có thể nở hoa.”
“Một là xương rồng.”
“Hai là những kẻ liều mạng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mặt trời len qua khe hở của những tháp gió.
Rơi xuống bờ vai anh.
Lấp lánh như phủ một lớp vàng.
Bất chợt tôi cảm thấy…
Có lẽ thành phố này dịu dàng hơn tôi từng nghĩ.
Rời quán trà thì đã gần trưa.
Lục Diễn lái xe đưa tôi về khách sạn.
Trên đường, anh nhận một cuộc gọi.
Anh nói bằng tiếng Ả Rập.
Tốc độ rất nhanh.
Nhưng tôi vẫn nghe được vài từ then chốt.
Đấu thầu.
Điều kiện năng lực.
Hạn chót.
Cúp máy.
Anh hơi nhíu mày.
“Bên dự án xảy ra chút vấn đề.”
“Tôi phải qua xử lý ngay.”
“Thẩm Vy.”
“Hôm khác lại hẹn.”
“Anh cứ đi làm việc đi.”