“Biết rồi.”
“Tôi biết rồi.”
“Đứng tên con gái bà.”
“Hôm nay sang tên là được chứ gì.”
“Để tôi nói hết.”
Mẹ cắt ngang lời bà ta.
Lật sang trang tiếp theo.
Tiếp tục đọc.
“Ghi chú.”
“Bất động sản này là tài sản do cha mẹ tặng cho chủ sở hữu.”
“Thuộc tài sản riêng có trước hôn nhân.”
Lần này.
Giọng mẹ cao hơn nửa bậc.
Đủ để mọi người trong sân đều nghe thấy.
“Dòng này.”
“Là năm đó.”
“Chính tôi yêu cầu ghi thêm vào.”
“Tại sao phải ghi?”
“Chính là…”
“Để đề phòng ngày hôm nay.”
Sắc mặt mẹ Gia Giai lập tức thay đổi.
Bà ta không ngu.
Bà ta hiểu rồi.
Mẹ lấy sổ đỏ ra.
Không phải để sang tên.
Mà là…
Để lật quân bài cuối cùng.
Mẹ khép cuốn sổ lại.
Bình tĩnh nhìn thẳng vào bà ta.
“Thông gia.”
“Căn nhà này.”
“Là do vợ chồng tôi trả toàn bộ tiền.”
“Tặng riêng cho con gái tôi là Lâm Khê.”
“Theo quy định của pháp luật.”
“Đây là tài sản riêng của con bé.”
“Không một ai.”
“Kể cả tôi.”
“Kể cả bố nó.”
“Kể cả anh trai nó.”
“Hay sau này là chồng nó.”
“Đều không có quyền.”
“Ép con bé đưa căn nhà này cho người khác.”
Mẹ dừng một nhịp.
Rồi nói tiếp.
“Nhà họ Hứa các người.”
“Càng không có quyền.”
Đôi môi mẹ Gia Giai run lên.
Như vừa bị ai tát một cái thật mạnh.
“Bà…”
“Đừng có mang pháp luật ra dọa người!”
Giọng bà ta bỗng chói lên.
Nhưng rõ ràng đã mất đi phần lớn khí thế.
“Tài sản riêng gì chứ.”
“Người một nhà.”
“Phân chia rõ ràng như thế làm gì?”
“Người một nhà?”
Giọng mẹ trầm xuống.
“Khi bà ép con gái tôi sang tên nhà cho con trai bà.”
“Sao bà không nói người một nhà?”
“Khi bà lấy đứa bé trong bụng con gái mình ra uy hiếp chúng tôi.”
“Sao bà không nói người một nhà?”
“Khi bà nhân ngày cưới.”
“Ngồi giữa hôn lễ mà tăng giá.”
“Làm nhà họ Lâm mất sạch thể diện.”
“Sao bà không nói người một nhà?”
Ba câu hỏi.
Câu sau nặng hơn câu trước.
Mẹ Gia Giai nghẹn cứng.
Mặt lúc xanh.
Lúc trắng.
Không nói nổi một lời.
Hứa Hạo đứng bên cạnh sốt ruột.
Liền kéo tay mẹ.
“Mẹ.”
“Đừng nghe bà ấy.”
“Bà ấy chỉ dọa thôi.”
“Pháp luật gì chứ.”
“Người thân cho nhau căn nhà thì có sao?”
“Ai quản được?”
Rồi cậu ta quay sang mẹ tôi.
Lớn tiếng:
“Tôi mặc kệ pháp luật gì đó!”
“Hôm nay.”
“Chị tôi gả vào nhà các người.”
“Các người phải cho tôi căn nhà.”
“Không cho.”
“Chị tôi sẽ không xuống xe.”
“Tôi nói được làm được!”
“Câm miệng!”
Tiếng quát ấy.
Không phải của mẹ tôi.
Mà là…
Hứa Gia Giai.
Cửa sau xe hoa bật mạnh.
Gia Giai lao xuống.
Mặt đầy nước mắt.
Một góc váy cưới bị kẹt vào cửa xe.
Cô dùng sức kéo mạnh.
“Roẹt!”
Chiếc váy rách toạc một đường.
Nhưng cô hoàn toàn không để ý.
Đứng trước cửa xe.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lúc nhìn mẹ.
Lúc nhìn em trai.
Nước mắt từng giọt lớn không ngừng rơi xuống.
“Mẹ!”
“Hạo Hạo!”
“Đủ rồi!”
“Thật sự đủ rồi!”
Giọng cô khàn đặc.
Gần như gào lên.
“Con không giúp nữa.”
“Con không giúp ai nữa.”
“Con chỉ muốn kết hôn.”
“Tại sao…”
“Tại sao mọi người cứ phải ép con như vậy?”
“Chị!”
Hứa Hạo cuống lên.
“Sao chị lại…”
“Câm miệng!”
Gia Giai đột ngột quay sang em trai.
Đó là lần đầu tiên trong ngày.
Cô nổi giận với chính em mình.
“Hứa Hạo.”
“Em tự sờ tay lên ngực mà nói.”
“Bao nhiêu năm nay.”
“Chị đã tiêu cho em bao nhiêu tiền?”
“Tiền học nghề.”
“Ai đóng?”
“Tiền mua điện thoại.”
“Ai trả?”
“Tiền em đánh nhau.”
“Tiền bồi thường.”
“Ai ứng trước?”
“Đều là chị.”
“Từng đồng.”
“Từng đồng chị chắt chiu từ tiền lương.”
“Đều đưa cho em.”
“Còn em thì sao?”
“Đến một câu cảm ơn.”
“Em cũng chưa từng nói.”
“Em luôn nghĩ.”
“Đó là điều chị phải làm.”
“Là chị mắc nợ em.”
Cô càng nói càng kích động.
Giọng run đến không thành tiếng.
“Hôm nay.”
“Là ngày cưới của chị.”
“Cả đời.”
“Chỉ có một lần.”
“Em không thể để chị…”
“Được yên ổn kết hôn sao?”
“Căn nhà em muốn.”
“Dựa vào đâu.”
“Phải lấy của người khác để bù vào?”
“Tiểu Khê nợ em à?”
“Hai người gặp nhau được mấy lần?”
Liên tiếp từng câu.
Đập thẳng vào mặt Hứa Hạo.
Cậu ta hoàn toàn chết lặng.
Miệng há ra.
Không phản bác nổi lấy một chữ.
Có lẽ.
Cậu ta chưa bao giờ nghĩ.
Người chị luôn chiều theo mọi yêu cầu của mình.
Lại dám.
Đứng trước mặt bao nhiêu người.
Thanh toán từng món nợ suốt hơn hai mươi năm qua.
“Gia Giai!”
“Mày nói chuyện với em trai kiểu gì thế?”
Mẹ cô ta cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Lớn tiếng quát.
“Nó là em ruột mày!”
“Mày giúp nó.”
“Chẳng phải là điều đương nhiên sao?”
“Thế…”
Gia Giai chậm rãi quay người.
Nhìn thẳng vào mẹ.
“Con…”
“Có phải con gái ruột của mẹ không?”
Chỉ bảy chữ.
Nhẹ như gió.
Nhưng…
Lại giống như một nhát búa nặng nề.
Nện thẳng xuống giữa sân.
Cả khoảng không.
Trong phút chốc…
Như bị rút sạch không khí.
Mẹ Gia Giai sững người.
“Con hỏi mẹ.”
“Con có phải con gái ruột của mẹ không?”
Nước mắt Gia Giai không ngừng rơi.
Nhưng giọng nói lại rõ ràng đến lạ.
“Nếu đúng là vậy…”
“Tại sao từ lúc con biết nhận thức.”
“Mẹ luôn nói với con.”
“Nhiệm vụ của con.”
“Là giúp Hạo Hạo?”
“Tại sao tiền con kiếm được.”
“Đều phải đưa cho em ấy tiêu?”
“Tại sao tiền sính lễ lúc con lấy chồng.”
“Cũng phải để dành cho em ấy?”
“Đến cả căn nhà của em chồng.”
“Mẹ cũng muốn lấy cho em ấy?”