“Nó là con trai của mẹ.”
“Nó cần nhà.”
“Thế còn con?”
“Con là gì?”
“Chỉ là một công cụ sao?”
Khuôn mặt mẹ Gia Giai hoàn toàn cứng đờ.
Đôi môi mấp máy.
Muốn nói điều gì đó.
Nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
Không thốt nổi lấy một lời.
Tôi đứng cách đó không xa.
Lặng lẽ nhìn tất cả.
Trong lòng…
Không hề thấy hả dạ.
Chỉ có một nỗi buồn khó gọi thành tên.
Khi Gia Giai nói ra những lời ấy.
Giọng cô run rẩy.
Nước mắt nóng hổi.
Mỗi chữ.
Đều như bị khoét ra từ tận đáy tim.
Không phải cô không hiểu.
Chỉ là…
Cô quá khao khát được yêu thương.
Quá khao khát trở thành một người con gái ngoan.
Được bố mẹ công nhận.
Cho nên.
Dù biết là sai.
Cô vẫn cắn răng làm theo.
Thế nhưng.
Có những bậc cha mẹ.
Tình yêu của họ luôn có điều kiện.
Điều kiện ấy là…
Con phải nghe lời.
Con phải hy sinh.
Con phải dâng tất cả những gì mình có.
Cho con trai của họ.
Làm bao nhiêu.
Cũng là điều hiển nhiên.
Làm chưa đủ.
Lại trở thành đứa con vô ơn.
Mẹ tôi đứng bên cạnh.
Khẽ nắm lấy tay tôi.
“Nhìn cho rõ.”
Bà hạ thấp giọng.
Chỉ mình tôi nghe thấy.
“Không phải con đối xử tệ với cô ấy.”
“Là chính cô ấy.”
“Tự bán mình.”
“Con sẽ không bao giờ đánh thức được.”
“Một người giả vờ đang ngủ.”
“Trừ khi…”
“Chính họ muốn tỉnh lại.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đầu ngón tay hơi run.
Phải rất lâu sau.
Mẹ Gia Giai mới tìm lại được giọng nói.
Nhưng lần này.
Giọng bà ta đã khác hẳn.
Không còn hùng hổ.
Không còn áp bức.
Mà trở thành tiếng khóc đầy tủi thân.
“Gia Giai…”
“Con nói vậy…”
“Làm mẹ đau lòng lắm.”
Hai mắt bà ta cũng đỏ lên.
Đôi môi run run.
“Mẹ nuôi con lớn thế này.”
“Dễ dàng lắm sao?”
“Năm ấy.”
“Con sốt cao.”
“Tuyết phủ kín đường.”
“Mẹ ôm con.”
“Đi bộ hơn ba dặm.”
“Đến trạm xá.”
“Dọc đường ngã mấy lần.”
“Đến giờ.”
“Đầu gối mẹ vẫn còn sẹo.”
“Mẹ làm tất cả.”
“Là vì ai?”
“Chẳng phải vì con sao?”
“Bây giờ con lớn rồi.”
“Lấy chồng rồi.”
“Không cần mẹ nữa.”
“Cũng không cần em trai nữa sao?”
Giọng bà ta ngày càng nghẹn.
Nước mắt cũng rơi xuống.
Hứa Hạo cúi gằm đầu.
Đứng bên cạnh.
Hiếm hoi không hùa theo.
Cũng không nhìn chị gái.
Chỉ dùng mũi giày.
Đá từng viên sỏi dưới đất.
Tiếng lách tách vang lên.
Gia Giai ngây người.
Nhìn mẹ mình.
Nước mắt của bà ta là thật.
Những lời nói ấy.
Nghe cũng giống thật.
Thế nhưng.
Càng nghe.
Lại càng giống…
Một nhát dao đâm ngược trở lại.
“Mẹ…”
“Con không có ý đó…”
Giọng Gia Giai mềm xuống.
Nhưng vẻ giằng xé giữa hai hàng mày.
Lại càng rõ hơn.
Cô giống như một cây non.
Bị gió lớn quật qua quật lại.
Lúc nghiêng bên này.
Lúc đổ bên kia.
Mãi không tìm được cách đứng vững.
Nhìn đến đây.
Mẹ tôi khẽ nhíu mày.
Bà có thể trấn áp người nhà họ Hứa.
Có thể bảo vệ con gái mình.
Nhưng…
Bà không thể thay Gia Giai lựa chọn.
Một người.
Nếu chính họ không muốn bước ra khỏi vũng lầy.
Thì người khác có chìa tay bao nhiêu lần.
Cũng vô ích.
Mẹ cúi đầu.
Nhìn cuốn sổ đỏ vẫn nằm trong tay mình.
Đó là thứ.
Chỉ duy nhất mang tên tôi.
Là lá bài cuối cùng.
Để tôi có chỗ dựa trong gia đình này.
Mẹ đưa cuốn sổ về phía tôi.
Tôi sững người.
“Mẹ?”
Tôi nhìn bà đầy khó hiểu.
“Đồ của con.”
“Thì con tự giữ.”
Giọng mẹ bình thản.
Như chỉ đang dặn dò một việc nhà rất bình thường.
“Căn nhà này.”
“Là bố mẹ cho con.”
“Con không cần đưa cho bất kỳ ai.”
“Sau này.”
“Dù con lấy chồng.”
“Nó vẫn là chỗ dựa của con.”
“Nhớ kỹ.”
“Phụ nữ.”
“Trong tay phải có lá bài của riêng mình.”
“Thì mới không dễ bị người khác bắt nạt.”
Tôi đưa tay.
Nhận lấy cuốn sổ đỏ.
Bìa sổ vẫn còn ấm.
Vẫn mang hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ.
Tôi ôm chặt nó vào ngực.
Khẽ đáp:
“Vâng.”
Cổ họng nghẹn cứng.
Không nói nổi thêm lời nào.
Tôi ôm cuốn sổ chặt hơn.
Cằm khẽ tựa lên bìa sổ.
Hai mắt cay xè.
Tôi nhìn thấy mẹ quay người.
Lại bước về phía chiếc xe hoa.
Mọi ánh mắt.
Một lần nữa.
Đều đổ dồn lên bà.
Gia Giai vẫn đang nhỏ giọng nói gì đó với mẹ mình.
Tiếng quá nhỏ.
Tôi không nghe rõ.
Nhưng trong giọng nói.
Đã có ý van xin hòa giải.
Mẹ cô ta vừa lau nước mắt.
Vừa lắc đầu.
Hai mẹ con cứ giằng co.
Như đang diễn một vở bi kịch không có kịch bản.
Mẹ tôi dừng lại.
Cách họ chừng ba bước.
Bà không cắt ngang.
Chỉ lặng lẽ đứng đợi.
Mẹ Gia Giai nhìn thấy mẹ tôi.
Tiếng khóc lập tức dừng lại.
Đôi mắt đỏ hoe.
Trừng thẳng về phía bà.
“Thông gia.”
Mẹ tôi cất tiếng.
Giọng không mềm.
Cũng chẳng cứng.
Không hề ép người.
Nhưng cũng không nhượng bộ.
“Chuyện hôm nay.”
“Trong lòng bà hiểu.”
“Trong lòng tôi cũng hiểu.”
“Toan tính của nhà họ Hứa.”
“Không phải hôm nay mới có.”
Ánh mắt mẹ Gia Giai chợt lóe lên.
“Ý bà là gì?”
“Còn cần tôi phải nói sao?”
Mẹ chỉ nhàn nhạt nhìn bà ta.
“Các người.”
“Đã nhắm vào căn nhà của con gái tôi từ lâu.”
“Đúng không?”
“Không phải hôm nay mới nảy ra.”
“Mà đã lên kế hoạch từ trước.”
Mẹ Gia Giai hé miệng.
Nhưng không phủ nhận.
Bà ta…
Không thể phủ nhận.
Bởi những gì mẹ tôi nói.
Đều là sự thật.
Mẹ nói câu ấy.
Với giọng điệu bình thản.
Như chỉ đang kể hôm nay trời đẹp.
Nhưng phản ứng của mẹ Gia Giai.
Đã bán đứng tất cả.
Ánh mắt bà ta chớp mạnh.
Vội vàng né tránh ánh nhìn của mẹ.