Đôi môi khẽ động.
Nhưng không nói nổi lời nào.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy.
Tất cả mọi người đều hiểu.
Mẹ tôi đã nói trúng.
Đây không phải ý định nhất thời.
Mà là…
Một kế hoạch đã được chuẩn bị từ lâu.
“Bà…”
“Bà đừng có vu khống!”
Sau khi hoàn hồn.
Bà ta lập tức đổi sang vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Như thể mình mới là người bị oan.
“Kế hoạch gì chứ?”
“Tôi không hiểu bà nói gì.”
“Nếu hôm nay không phải vì chuyện nhà của Hạo Hạo.”
“Thì tôi cần gì…”
“Bà cần.”
Mẹ tôi cắt ngang.
Giọng vẫn đều đều.
“Lúc nãy.”
“Chính bà cũng nói.”
“Bà đã sớm biết con gái tôi có căn nhà này.”
“Vậy bà biết từ khi nào?”
“Là từ lúc Gia Giai vừa đính hôn với con trai tôi…”
“Đúng không?”
Sắc mặt mẹ Gia Giai.
Lại một lần nữa thay đổi.
Đến lúc ấy.
Tôi mới chợt nhớ ra.
Lần đầu Hứa Gia Giai đến nhà tôi ăn cơm.
Cô ta từng hỏi mẹ về căn hộ học khu.
Khi đó.
Tôi chỉ nghĩ cô hỏi vu vơ.
Giờ ngẫm lại.
Đó rõ ràng là đang dò hỏi từ trước.
“Biết nhà con gái tôi có căn hộ này.”
“Mấy người bắt đầu nhòm ngó.”
Mẹ tôi tiếp tục.
Giọng đều đều.
Như đang tháo từng mũi len trên một chiếc áo cũ.
Nắm được đầu sợi.
Rồi chậm rãi kéo ra từng chút một.
“Nhưng mấy người cũng biết.”
“Vô duyên vô cớ đòi nhà người khác.”
“Không ai đồng ý.”
“Thế nên.”
“Mấy người nghĩ ra một cách.”
“Cố tình chọn đúng ngày cưới.”
“Trước mặt toàn bộ quan khách.”
“Dùng chính con gái mình.”
“Và đứa bé trong bụng.”
“Làm con bài mặc cả.”
“Ép nhà họ Lâm chúng tôi phải nhượng bộ.”
“Mấy người tính rất kỹ.”
“Biết nhà chúng tôi coi trọng hôn lễ này.”
“Coi trọng Gia Giai.”
“Cũng coi trọng đứa bé trong bụng nó.”
“Quan trọng hơn cả.”
“Là sĩ diện.”
“Vài trăm người cùng nhìn.”
“Giờ lành cứ từng phút trôi qua.”
“Mấy người nghĩ.”
“Nhà chúng tôi không kéo dài nổi.”
“Trước sau gì.”
“Cũng phải cúi đầu.”
“Có đúng không?”
Nói xong.
Mẹ chỉ lặng lẽ nhìn mẹ Gia Giai.
Cả sân.
Như lạnh xuống đến tận xương.
Không một ai lên tiếng.
Đến cả những người họ hàng vừa nãy còn đứng ra khuyên can.
Cũng đều im bặt.
Mặt mẹ Gia Giai đã đỏ tím như gan lợn.
Đôi môi run bần bật.
Ngón tay chỉ vào mẹ tôi.
Cũng run theo.
“Bà…”
“Bà…”
“Bà nói bậy!”
“Tôi nói bậy sao?”
Mẹ khẽ cười.
Nụ cười lạnh như sương giá cuối đông.
“Vậy bà nói cho tôi biết.”
“Nếu nhà họ Hứa thật lòng muốn kết thông gia.”
“Tại sao không đưa ra điều kiện ngay từ lễ đính hôn?”
“Tại sao không nói lúc hai bên bàn chuyện cưới xin?”
“Mà lại…”
“Cố tình chọn đúng ngày cưới.”
“Lúc cô dâu đã ngồi trên xe hoa.”
“Mới đem điều kiện ra nói?”
“Vì các người biết.”
“Nếu nói từ trước.”
“Hai bên còn có thể từ từ bàn bạc.”
“Có thể thương lượng.”
“Thậm chí…”
“Có thể từ chối.”
“Nhưng hôm nay mới nói.”
“Thì nhà chúng tôi đã cưỡi lên lưng hổ.”
“Muốn xuống cũng không được.”
Mẹ nhìn thẳng vào mẹ Gia Giai.
Giọng nói vẫn bình tĩnh.
“Đó gọi là…”
“Thừa nước đục thả câu.”
“Không phải gây rối trong hôn lễ.”
“Mà là…”
“Tống tiền.”
Hai chữ “tống tiền” vừa vang lên.
Cả sân lập tức xôn xao.
Từ ấy…
Quá nặng.
Nhưng…
Không một ai phản bác được.
Sắc mặt mẹ Gia Giai.
Từ đỏ tím.
Chuyển sang xanh mét.
Rồi trắng bệch.
Bà ta đứng chết lặng.
Lồng ngực phập phồng dữ dội.
Miệng mở ra rồi khép lại.
Khép lại rồi lại mở ra.
Giống hệt con cá bị quăng lên bờ.
“Tôi nói cho bà biết!”
Cuối cùng.
Bà ta cũng bật ra được một câu.
Giọng the thé đến chói tai.
“Đừng tưởng mình thông minh lắm!”
“Những gì bà vừa nói.”
“Đều là bịa đặt!”
“Bà có chứng cứ không?”
“Hả?”
“Bà lấy gì chứng minh.”
“Nhà họ Hứa chúng tôi đã lên kế hoạch từ trước?”
“Tôi không cần chứng cứ.”
Mẹ bình thản đáp.
“Tôi cũng không định kiện các người.”
“Tôi chỉ muốn.”
“Tất cả những người có mặt hôm nay.”
“Đều nghe rõ.”
“Rốt cuộc.”
“Ai mới là người vô lý.”
Nói xong.
Mẹ quay người.
Đối diện toàn bộ khách khứa trong sân.
Giọng không lớn.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Hôm nay.”
“Để mọi người phải chứng kiến cảnh này.”
“Nhà họ Lâm chúng tôi xin nhận lỗi.”
“Nhưng nếu sự việc đã đến nước này.”
“Thì tôi xin nói rõ trước mặt tất cả.”
“Căn nhà đứng tên con gái tôi.”
“Là do vợ chồng tôi bỏ toàn bộ tiền mua.”
“Là của hồi môn.”
“Chúng tôi dành riêng cho con gái.”
“Theo pháp luật.”
“Đó là tài sản riêng.”
“Không một ai.”
“Có quyền đòi hỏi.”
“Điều kiện mà nhà họ Hứa đưa ra hôm nay.”
“Nói nhẹ.”
“Là không biết điều.”
“Nói nặng.”
“Là trái pháp luật.”
“Nhà họ Lâm chúng tôi làm việc.”
“Từ trước đến nay.”
“Đều dựa trên một chữ…”
“Lý.”
“Sính lễ phải có.”
“Chúng tôi không thiếu một đồng.”
“Nhà cưới phải chuẩn bị.”
“Chúng tôi chuẩn bị chu đáo.”
“Nhưng…”
“Nếu ai nghĩ.”
“Nhà họ Lâm dễ bắt nạt.”
“Muốn giẫm lên giới hạn của chúng tôi.”
“Để đạt mục đích.”
“Thì hôm nay.”
“Tôi nói rõ ngay tại đây.”
“Không thể.”
Hai chữ ấy.
Vang lên đanh thép.
Rơi xuống đất.
Như tiếng búa gõ.
Tôi nhìn thấy.
Bố tôi đứng bên cạnh.
Lặng lẽ ưỡn thẳng lưng.
Dưới mái hiên.
Bà nội khẽ gật đầu.
Đầu gậy chống xuống nền.
Cộc một tiếng.
Dì Hai đứng giữa đám đông.
Mặt lúc đỏ.
Lúc trắng.
Có lẽ đã nhớ lại.
Chính mình vừa rồi còn khuyên tôi:
“Cứ sang tên trước rồi tính.”
Còn người nhà họ Hứa.