Mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.
Mẹ Gia Giai nghiến chặt răng.
Ánh mắt như muốn bốc lửa.
Hứa Hạo thì đầy vẻ kinh ngạc.
Lẫn phẫn nộ.
Biểu cảm ấy chỉ nói lên một điều.
Từ trước đến nay.
Cậu ta chưa từng nghĩ.
Sẽ có người…
Dám từ chối mình.
Trong nhận thức của cậu ta.
Cả thế giới.
Đều phải xoay quanh cậu.
Thứ cậu muốn.
Người khác đương nhiên phải đưa.
Không đưa?
Đó là lỗi của người khác.
Đó chính là kiểu tư duy.
Của một đứa trẻ khổng lồ.
Được nuông chiều quá mức.
Đáng buồn nhất là…
Hứa Gia Giai suýt nữa.
Đã trở thành cái túi máu.
Nuôi đứa trẻ khổng lồ ấy cả đời.
“Được…”
“Được lắm!”
Mẹ Gia Giai nghiến răng.
Từng chữ bật ra qua kẽ răng.
“Nhà họ Lâm các người giỏi lắm!”
“Hôm nay đám cưới này…”
“Mẹ!”
Hứa Gia Giai đột nhiên hét lớn.
Cắt ngang lời bà ta.
Cô lao từ cạnh xe hoa tới.
Đuôi váy cưới kéo lê trên nền xi măng.
Để lại một vệt bụi dài.
Nước mắt trên mặt còn chưa khô.
Nhưng ánh mắt…
Đã hoàn toàn khác.
Trong đôi mắt ấy.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy một thứ.
Chưa từng xuất hiện trước đây.
“Mẹ.”
“Mẹ đừng nói nữa.”
Cô đứng giữa mẹ mình và mẹ tôi.
Giọng vẫn còn run.
Nhưng từng chữ đã rõ ràng hơn rất nhiều.
“Chuyện hôm nay.”
“Là con có lỗi với nhà họ Lâm.”
“Có lỗi với Lâm Thần.”
“Có lỗi với Tiểu Khê.”
“Mày nói cái gì?”
Mẹ cô ta trợn tròn mắt.
Như không còn nhận ra con gái mình.
“Con nói.”
“Con không cần căn nhà nữa.”
Gia Giai nói chậm rãi.
Rõ từng chữ.
“Nhà của Tiểu Khê.”
“Là của Tiểu Khê.”
“Hạo Hạo muốn có nhà.”
“Thì để nó tự đi kiếm.”
“Con không giúp nổi nữa.”
“Con cũng không thể.”
“Lấy đồ của người khác.”
“Để lấp cái hố của nó.”
“Mày điên rồi!”
Hứa Hạo nhảy dựng lên.
Đẩy mạnh mấy người họ hàng đang chắn phía trước.
Xông đến trước mặt chị gái.
“Chị!”
“Chị bị họ tẩy não rồi đúng không?”
“Tỉnh táo lại đi!”
“Em là em ruột của chị!”
“Chị không giúp em.”
“Thì giúp ai?”
“Nhà họ Lâm chỉ là người ngoài!”
“Đúng.”
Gia Giai nhìn em trai.
Nước mắt lại rơi.
Nhưng giọng nói.
Lại bình tĩnh lạ thường.
“Họ là người ngoài.”
“Nhưng hôm nay.”
“Chính những người ngoài ấy.”
“Chuẩn bị nhà cưới cho chị.”
“Chuẩn bị sính lễ cho chị.”
“Chuẩn bị ba mươi sáu bàn tiệc.”
“Cả nhà bận rộn suốt ba tháng.”
“Chỉ để chị được nở mày nở mặt.”
“Còn em thì sao?”
“Em là em trai ruột của chị.”
“Em đã chuẩn bị gì cho chị?”
Hứa Hạo đứng chết trân.
“Em chẳng chuẩn bị gì cả.”
Gia Giai tự trả lời thay cậu ta.
“Em chỉ chuẩn bị…”
“Một cái miệng.”
“Để đến đòi đồ.”
Sắc mặt Hứa Hạo.
Lúc xanh.
Lúc tím.
Đôi môi mấp máy mấy lần.
Nhưng…
Không nói nổi một lời.
Mẹ Gia Giai đứng bên cạnh.
Tức đến mức cả người run lên.
Bà ta chỉ thẳng vào mũi con gái.
Giọng sắc như dao cào lên mặt kính.
“Hứa Gia Giai!”
“Có phải mày nghĩ.”
“Bây giờ trong bụng mang con của nhà họ Lâm.”
“Là ghê gớm lắm rồi đúng không?”
“Muốn cắt đứt quan hệ với bố mẹ ruột rồi đúng không?”
“Được!”
“Tốt lắm!”
“Hôm nay.”
“Nếu mày dám không nghe lời mẹ.”
“Thì từ nay về sau.”
“Đừng gọi tao là mẹ nữa!”
Lời ấy vừa dứt.
Cả người Gia Giai như bị ai đánh mạnh.
Thân hình cô khẽ loạng choạng.
Anh trai tôi lập tức bước lên.
Đỡ lấy cô.
Gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy.
Đôi môi run rẩy.
Nước mắt lã chã rơi xuống.
Đó là…
Lời một người mẹ.
Nói với chính cô con gái đang mang thai của mình.
Chỉ vì…
Con gái không chịu giúp em trai cướp nhà của người khác.
Mà muốn cắt đứt quan hệ mẹ con.
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Tôi nhìn Gia Giai.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc rất khó gọi tên.
Không hẳn là thương hại.
Bởi cô đã phối hợp với mẹ mình.
Diễn màn kịch này.
Dù thế nào.
Cũng đã làm tổn thương nhà tôi.
Làm tổn thương chính tôi.
Nhưng…
Cũng không phải hận.
Vì cô cũng là nạn nhân.
Suốt hơn hai mươi năm.
Bị cái gọi là “tình mẫu tử”.
Trói chặt.
Không sao thoát ra nổi.
Đúng lúc ấy.
Trong đám khách.
Cuối cùng cũng có người lên tiếng.
Đầu tiên.
Là mấy người họ hàng bên nhà họ Hứa.
Trước đây tôi chưa từng gặp.
Có lẽ là họ hàng xa của mẹ Gia Giai.
Một người phụ nữ trung niên mập mạp.
Chen lên phía trước.
Trước tiên cười làm lành với mẹ tôi.
Rồi nói:
“Ôi dào.”
“Đều là người một nhà.”
“Hà tất phải làm căng đến vậy?”
“Chị dâu nhà họ Lâm.”
“Chị cũng bớt giận đi.”
“Ý của nhà họ Hứa.”
“Đúng là có hơi…”
“Nhưng cũng phải thông cảm chứ.”
“Bây giờ người trẻ kết hôn.”
“Không có nhà.”
“Thật sự rất khó.”
Giọng bà ta mềm mỏng.
Nhưng ý trong lời nói.
Lại chẳng mềm chút nào.
“Căn nhà của Lâm Khê.”
“Nói lớn không lớn.”
“Nói nhỏ cũng không nhỏ.”
“Cho anh trai cô ấy mượn giải quyết việc gấp.”
“Thì có sao đâu?”
“Một cô gái như cô ấy.”
“Sau này lấy chồng.”
“Còn có nhà chồng để ở.”
“Chẳng lẽ lại sợ không có chỗ ở?”
“Huống hồ.”
“Căn nhà đó.”
“Chẳng phải cũng do bố mẹ cô ấy mua sao?”
“Bố mẹ cô ấy.”
“Chẳng phải chính là vợ chồng nhà họ Lâm các người sao?”
“Nói cho cùng.”
“Thịt vẫn ở trong nồi của người một nhà.”
“Hà tất phải phân biệt rõ ràng như vậy?”
Lại là câu…
“Thịt vẫn ở trong nồi.”
Tôi thật sự rất muốn hỏi bà ta.
Vậy sao thịt nhà bà…
Không bỏ vào nồi nhà tôi đi?
“Đúng thế.”
Một người họ hàng khác của nhà họ Hứa lên tiếng.