Động tác chậm rãi.
Nhưng vô cùng vững vàng.
Bà chống gậy.
Từng bước.
Từng bước.
Đi ra giữa sân.
Đứng bên cạnh mẹ.
“Đều nói xong cả rồi chứ?”
Bà đảo mắt nhìn khắp sân.
Giọng không lớn.
Nhưng khí thế.
Khiến tất cả đều im lặng.
“Vậy bà già này.”
“Cũng nói vài câu.”
Mẹ Gia Giai theo phản xạ.
Đứng thẳng người hơn.
Môi khẽ động.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn không dám hỗn với bà nội.
“Hôm nay.”
“Mọi chuyện.”
“Tôi đều nhìn thấy.”
Bà thong thả nói.
“Người nhà họ Hứa.”
“Nghe cho rõ.”
“Những lời con dâu tôi vừa nói.”
“Câu nào.”
“Cũng có lý.”
“Nhưng.”
“Tôi muốn nói thêm một câu.”
“Mà bà chưa từng nghe.”
Đầu gậy lại khẽ chạm đất.
Ánh mắt bà.
Sâu như giếng cổ.
“Con bé Gia Giai.”
“Trước đây.”
“Sống ở nhà họ Hứa thế nào.”
“Tôi không quản.”
“Nhưng.”
“Từ hôm nay.”
“Nó ở nhà họ Lâm.”
“Nếu còn ai.”
“Dám coi nó như trâu ngựa.”
“Bắt nó dùng mồ hôi.”
“Dùng cả cuộc đời.”
“Đi lấp hố cho người khác.”
Bà ngẩng đầu.
Nhìn thẳng mẹ Gia Giai.
Nói từng chữ.
“Bà thử hỏi con gái bà xem.”
“Bây giờ.”
“Nó đang đứng.”
“Trên đất của nhà ai?”
Cả sân.
Yên lặng đến mức.
Có thể nghe rõ tiếng xẻng đảo thức ăn.
Từ căn bếp phía xa.
Mẹ Gia Giai đứng chết lặng.
Mặt xám như tro.
Một tay vẫn vịn cửa xe.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
Vì siết quá chặt.
Môi bà mấp máy nhiều lần.
Cuối cùng.
Vẫn không nói nổi một câu.
Hứa Hạo đứng phía sau.
Đầu cúi gằm.
Giống như con thằn lằn.
Bị đứt mất chiếc đuôi.
Đúng lúc ấy.
Mẹ tôi lại lên tiếng.
Lần này.
Không nói với nhà họ Hứa.
Cũng không nói với Gia Giai.
Mà quay về phía.
Toàn bộ khách khứa.
Đã chờ suốt cả buổi.
“Các cô bác.”
“Các anh chị.”
“Hôm nay.”
“Để mọi người phải chờ lâu.”
“Là nhà họ Lâm chúng tôi tiếp đón chưa chu đáo.”
“Chuyện hôm nay.”
“Cũng làm mất mặt mọi người.”
“Để mọi người phải xem một màn cười.”
Mẹ khẽ cúi đầu.
Xem như một lời xin lỗi.
Nhưng vừa đứng thẳng lên.
Giọng nói lập tức đổi khác.
“Tuy là chuyện cười.”
“Nhưng nhân cơ hội hôm nay.”
“Tôi vẫn muốn nói rõ.”
“Trước mặt tất cả mọi người.”
Mẹ đứng thẳng lưng.
Như một cây tùng già.
“Nhà họ Lâm chúng tôi.”
“Không phải loại người.”
“Sợ phiền phức.”
“Cũng không phải quả hồng mềm.”
“Ai muốn bóp.”
“Thì bóp.”
“Từ nay về sau.”
“Ai còn nghĩ.”
“Có thể thò tay.”
“Lấy của hồi môn của con gái tôi.”
“Ai còn nghĩ.”
“Có thể coi con dâu tôi.”
“Như cây ATM.”
“Muốn rút là rút.”
Mẹ dừng lại một nhịp.
Rồi dõng dạc nói.
“Tôi…”
“Là người đầu tiên.”
“Không đồng ý.”
Sau câu nói ấy.
Cả sân.
Im lặng suốt mấy giây.
Không phải sự im lặng ngượng ngùng.
Mà là…
Sự im lặng vì bị chấn động.
Tôi nhìn thấy.
Mấy người họ hàng đứng hàng đầu.
Theo phản xạ.
Đều lùi lại nửa bước.
Hai người họ hàng xa của nhà họ Hứa.
Vừa rồi còn lớn tiếng bênh vực.
Một người cúi đầu.
Giả vờ xem điện thoại.
Một người quay mặt đi.
Giả vờ ho.
Mẹ Gia Giai đứng cạnh xe hoa.
Sắc mặt lúc này.
Không còn từ nào có thể diễn tả.
Đó là vẻ chật vật.
Của một người.
Bị lột sạch mọi lớp ngụy trang.
Trước mặt tất cả.
Môi bà run lên mấy lần.
Muốn nói.
Nhưng lời đến miệng.
Lại tự nuốt xuống.
Bà không nói được.
Vì trong lòng bà hiểu rất rõ.
Mỗi một câu mẹ tôi nói.
Đều đứng về lẽ phải.
Bà không thể phản bác.
Cũng không dám phản bác.
Vì càng phản bác.
Càng thừa nhận.
Mình thật sự muốn biến con dâu thành cây ATM.
Càng thừa nhận.
Mưu tính của mình.
Ngay từ đầu.
Đã chẳng hề trong sạch.
“Được…”
“Được lắm!”
Cuối cùng.
Bà ta cũng nghiến răng nói ra được hai chữ.
Giọng the thé.
Đến mức lạc cả tiếng.
“Nhà họ Lâm các người giỏi!”
“Gia đình các người có quy củ!”
“Bà già này không dây vào nổi!”
Nói xong.
Bà giật mạnh cửa xe.
Rồi hét vào trong.
“Ông còn ngồi đó làm gì?”
“Xuống đây!”
“Người ta nói rồi.”
“Không cho con gái mình bước vào cửa nữa!”
Ai cũng nghe ra.
Đó là cố tình bẻ cong sự thật.
Rõ ràng chính bà ta.
Làm mọi chuyện không thể cứu vãn.
Thế mà lại cố đổ hết lên đầu nhà họ Lâm.
Làm như…
Là chúng tôi không cần Gia Giai vậy.
Mẹ tôi không tiếp lời bà ta.
Chỉ khẽ nghiêng người.
Gật đầu với người dẫn lễ lão Chu.
“Thầy Chu.”
“Bắt đầu lại đi.”
Lão Chu như vừa bừng tỉnh.
Vội vàng cầm micro.
Hắng giọng mấy tiếng.
Rồi mang hết kinh nghiệm mấy chục năm làm chủ hôn.
Cố kéo bầu không khí trở lại.
“Ngày lành tháng tốt.”
“Duyên trời se định.”
“Xin mọi người.”
“Dành một tràng pháo tay thật lớn.”
“Chào đón cô dâu xuống xe!”
Pháo lại nổ.
Nhạc lại vang.
Bầu không khí trong sân.
Giống như chiếc lò xo.
Bị nén đến cực hạn.
Rồi bật ngược trở lại.
Khách khứa.
Như đã chờ giây phút này quá lâu.
Ai nấy đều vỗ tay thật mạnh.
Muốn dùng tiếng vỗ tay.
Xóa sạch sự ngượng ngùng vừa rồi.
Anh trai tôi đứng trước cửa xe.
Đưa tay vào trong.
Gia Giai nắm lấy tay anh.
Bước xuống xe.
Khăn voan của cô vẫn lệch.
Váy cưới vẫn rách một đường.
Lớp trang điểm lem nhem.
Như bảng pha màu.
Cô cúi đầu.
Mỗi bước đi.
Lại có một giọt nước mắt rơi xuống.
Nhưng…
Anh tôi nắm chặt tay cô.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Siết đến trắng bệch.
Hai người cứ thế.
Bước xuyên qua đám đông.
Bước qua nền sân.
Đầy xác pháo đỏ.
Từng bước.
Từng bước.
Đi vào cánh cửa.
Dán chữ Song Hỷ đỏ thắm.