Có những thứ.
Đã vỡ.
Cũng có những thứ.
Đã được tái sinh.
Sau màn náo loạn hôm qua.
Tất cả chúng tôi.
Đều thay đổi.
Gia Giai.
Không còn là con rối.
Bị nhà mẹ đẻ giật dây nữa.
Anh trai tôi.
Không còn là người.
Chuyện gì cũng nuốt vào bụng.
Còn tôi.
Cũng không còn là cô gái ngây thơ.
Tin rằng.
Chỉ cần mình lùi một bước.
Thì mọi chuyện sẽ yên ổn.
Còn mẹ tôi.
Từ đầu đến cuối.
Vẫn luôn như thế.
Giống hệt cây táo tàu già.
Trong sân nhà.
Ngày thường.
Lặng lẽ đứng đó.
Chỉ khi giông bão kéo đến.
Người ta mới biết.
Rễ của nó.
Cắm sâu đến nhường nào.
Mãi sau này.
Tôi mới hiểu.
Hôm đó.
Mẹ không nổi giận từ sớm.
Không phải vì bà nhẫn nhịn.
Mà vì.
Bà đang chờ.
Chờ Gia Giai.
Tự mình nghĩ thông.
Chờ nhà họ Hứa.
Lật hết mọi quân bài.
Chờ tất cả họ hàng.
Tận mắt nhìn thấy.
Ai đang ép ai.
Ai đang bảo vệ ai.
Bà cố ý.
Để viên đạn bay thêm một lúc.
Bay càng lâu.
Đến khi rơi xuống.
Mới càng đau.
Suốt cả buổi sáng.
Mẹ đứng ngoài sân.
Nhìn con gái mình.
Bị người ta chỉ trỏ.
Nhìn con trai mình.
Kẹt giữa hai bên.
Tiến thoái lưỡng nan.
Không phải bà không đau.
Chỉ là bà hiểu.
Nếu mình ra tay quá sớm.
Nếu vừa bắt đầu.
Đã trấn áp được nhà họ Hứa.
Thì Gia Giai.
Sẽ không còn cơ hội lựa chọn.
Cho dù.
Có bước vào cửa nhà họ Lâm.
Thì cuộc hôn nhân ấy.
Vẫn sẽ không vững.
Chỉ khi.
Chính tay Gia Giai.
Đẩy bàn tay của nhà mẹ đẻ ra.
Thì kiếp nạn này.
Mới thật sự kết thúc.
Đó.
Mới là chỗ cao minh nhất của mẹ.
Tôi bưng bát cháo.
Lén nhìn mẹ một cái.
Bà đang gắp dưa muối.
Cho vào bát bố.
Miệng vẫn cằn nhằn.
“Ít uống rượu thôi.”
“Hôm qua lại uống không ít.”
Bố cười hề hề.
Gật đầu lia lịa.
Giống như một ông lão trẻ con.
Tôi cúi đầu.
Húp một ngụm cháo.
Cháo kê rất nóng.
Nóng đến mức.
Hốc mắt tôi.
Cũng nóng theo.
Sau đám cưới.
Cuộc sống.
Như bị nhấn nút tua nhanh.
Màn náo loạn.
Ngày mười sáu tháng Chạp.
Lan truyền trong họ hàng.
Suốt gần một tuần.
Điện thoại của mẹ.
Mấy hôm ấy.
Không lúc nào yên.
Các cô các dì.
Thay nhau gọi tới.
Có người khen mẹ cứng rắn.
Có người vòng vo.
Hỏi chi tiết.
Cũng có người.
Bóng gió trách mẹ.
“Quá chấp nhặt.”
“Ngày vui.”
“Hà tất phải vậy.”
Mẹ chỉ cười.
Đánh trống lảng.
“Mọi chuyện qua rồi.”
“Chỉ cần lũ trẻ sống tốt.”
“Là được.”
Lần này.
Bố hiếm khi.
Thể hiện rõ lập trường.
Cô cả gọi điện.
Lại lải nhải mãi.
Bố cầm điện thoại.
Nói đúng một câu.
“Được rồi chị.”
“Nhà em.”
“Tự biết sống.”
“Người ngoài.”
“Đừng lo nữa.”
Rồi cúp máy.
Sau khi cúp.
Bố lén nhìn mẹ.
Mẹ giả vờ.
Đang nhặt rau.
Khóe môi.
Khẽ cong lên.
Không nói gì.
Bên phía Gia Giai.
Lại yên tĩnh lạ thường.
Ngày thứ ba sau cưới.
Theo lệ.
Cô dâu phải về nhà mẹ đẻ.
Mẹ chuẩn bị.
Đủ thứ quà.
Thuốc lá.
Rượu.
Bánh kẹo.
Trà.
Không thiếu món nào.
Lễ nghĩa.
Hoàn toàn chu toàn.
Không để ai bắt bẻ.
Anh trai tôi.
Đưa Gia Giai về.
Trước lúc đi.
Tôi nhìn ra.
Cả người cô.
Đều căng cứng.
Lúc thay giày.
Tay run.
Buộc dây giày.
Mấy lần mới xong.
Anh tôi.
Luôn nắm chặt tay cô.
Khẽ nói.
“Đừng sợ.”
“Có anh ở đây.”
Đêm ấy.
Họ không ở lại.
Theo lệ.
Đáng lẽ phải ngủ một đêm.
Nhưng hơn tám giờ tối.
Anh trai đã đưa Gia Giai về.
Mẹ mở cửa.
Thoáng ngạc nhiên.
Nhưng không hỏi gì.
Chỉ quay vào bếp.
Hâm nóng thức ăn.
Rồi bưng ra.
Gia Giai ngồi trước bàn ăn.
Cúi đầu.
Mắt đỏ hoe.
Lặng lẽ xúc từng thìa cơm.
Nước mắt.
Rơi vào bát.
Cô cũng không nói.
Một lời.
Sau này.
Tôi mới nghe anh trai kể lại.
Đại khái những gì đã xảy ra.
Hôm về lại nhà mẹ đẻ.
Lúc đầu.
Mẹ Gia Giai vẫn cố giữ vẻ cao ngạo.
Bóng gió mỉa mai.
Nói nào là:
“Con gái lấy chồng.”
“Khác gì bát nước hắt đi.”
Gia Giai nhịn.
Không lên tiếng.
Sau đó.
Hứa Hạo về.
Vừa nhìn thấy Gia Giai.
Liền lôi chuyện cũ ra nói.
“Chị thì hay rồi.”
“Lấy chồng xong.”
“Lật mặt.”
“Không nhận người thân nữa.”
Rồi lại nói.
“Chuyện căn nhà.”
“Vốn dĩ đã sắp xong.”
“Chỉ vì chị mềm lòng.”
“Mọi thứ mới hỏng hết.”
Lần này.
Gia Giai không nhịn nổi nữa.
Cô đáp lại.
“Căn nhà đó.”
“Có liên quan gì đến em?”
“Đó là của em chồng chị!”
Hứa Hạo lập tức đập bàn.
Chỉ thẳng ra cửa.
Bảo cô cút.
Gia Giai đứng dậy.
Rời đi ngay.
Từ đầu đến cuối.
Bố cô.
Vẫn ngồi trên ghế sofa.
Hết điếu thuốc này.
Đến điếu thuốc khác.
Không nói.
Một lời.
“Sau này.”
“Nhà đó.”
“Em sẽ về ít thôi.”
Tối hôm ấy.
Gia Giai nói với anh trai tôi.
“Không phải em không nhận bố mẹ.”
“Nhưng nếu Hạo Hạo.”
“Vẫn như thế.”
“Em không muốn.”
“Dính dáng đến nó nữa.”
Anh tôi ôm cô.
Khẽ nói.
“Được.”
“Đều nghe em.”
Sau Tết.
Sự thay đổi của Gia Giai.
Ngày càng rõ rệt.
Trước đây.
Cứ vài hôm.
Cô lại chạy về nhà mẹ đẻ.
Mỗi lần về.
Chưa bao giờ tay không.
Không xách hoa quả.
Thì cũng mang đồ bổ.
Chỉ cần mẹ gọi điện.
Là cô không ngồi yên được.
Có lần.
Đang ăn cơm.
Nghe xong điện thoại.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Vội vàng ăn vài miếng.
Rồi tất tả chạy về.
Tôi từng đi siêu thị cùng cô.
Chính mắt nhìn thấy.
Cô bỏ vào xe đẩy.
Sáu bảy túi sữa dành cho người già.
Bốn năm hộp quà bổ não.
Đến lúc thanh toán.
Quẹt gần hai nghìn tệ.
Tôi thuận miệng hỏi.
“Mua nhiều vậy à?”
Cô hơi ngượng.
Nhỏ giọng nói.
“Mua cho bố mẹ.”