“Với cả.”
“Bên bạn gái của Hạo Hạo.”
“Cũng phải mang quà.”
Lúc ấy.
Trong lòng tôi.
Khẽ trùng xuống.
Nhưng cũng ngại.
Không tiện nói gì.
Bây giờ nghĩ lại.
Tiền lương của Gia Giai.
Bao năm qua.
Chắc hơn nửa.
Đều ném vào cái hố không đáy ấy.
Nhưng sau chuyện đó.
Mỗi lần mẹ cô gọi tới.
Thái độ của Gia Giai.
Đã hoàn toàn khác.
Có lần.
Chúng tôi đang ngồi xem tivi.
Điện thoại cô đổ chuông.
Trên màn hình hiện lên.
“Mẹ.”
Gia Giai nhìn màn hình.
Mấy giây.
Không giống trước.
Vội vàng bắt máy.
Rồi chạy vào góc nói chuyện.
Cô vẫn ngồi trên sofa.
Ấn nghe máy.
Thậm chí.
Còn bật loa ngoài.
“Gia Giai.”
“Bên nhà bạn gái em con.”
“Đang giục dữ lắm.”
“Con xem có thể…”
“Mẹ.”
Gia Giai cắt lời.
Giọng rất bình thản.
Như đang nói.
“Hôm nay siêu thị giảm giá trứng.”
“Chuyện của Hạo Hạo.”
“Sau này.”
“Đừng nhắc với con nữa.”
“Nó muốn cưới.”
“Thì tự mình nghĩ cách.”
Đầu dây bên kia.
Im lặng một giây.
Rồi bùng nổ.
Ngay cả ngồi đây.
Tôi cũng nghe rõ.
Tiếng chất vấn the thé.
Mắng cô bất hiếu.
Mắng cô quên gốc.
Mắng cô lấy chồng.
Là quên luôn nhà mẹ đẻ.
Gia Giai.
Chỉ lặng lẽ nghe.
Biểu cảm trên mặt.
Từ căng thẳng.
Đến bình tĩnh.
Từ bình tĩnh.
Đến nhẹ nhõm.
Cuối cùng.
Cô chỉ nói.
“Mẹ.”
“Nếu không còn chuyện gì.”
“Con cúp máy trước.”
“Bên này.”
“Còn đang hầm canh.”
Nói xong.
Cô cúp điện thoại.
Úp màn hình xuống sofa.
Quay sang hỏi tôi.
“Tiểu Khê.”
“Vừa rồi.”
“Mình xem đến tập mấy rồi?”
Tôi khựng mất một nhịp.
Mới hoàn hồn.
“Tập…”
“Mười ba.”
“Ừ.”
Cô cầm điều khiển lên.
Ấn phát tiếp.
Rồi tựa vào sofa.
Tiếp tục xem.
Một lúc sau.
Tôi lén nhìn cô.
Thấy mắt cô.
Lấp lánh ánh nước.
Nhưng khóe môi.
Lại cong lên.
Biểu cảm ấy.
Khó mà diễn tả.
Giống như đang khóc.
Lại cũng giống như đang cười.
Như thể.
Cuối cùng.
Cũng đặt xuống được.
Một gánh nặng.
Đã cõng quá lâu.
Cả bờ vai.
Đều thả lỏng.
Tối hôm đó.
Mẹ hầm canh sườn với củ sen.
Gia Giai uống liền hai bát lớn.
Uống xong.
Chủ động vào bếp.
Rửa bát.
Tôi đứng ngoài cửa.
Lén nhìn qua khe.
Thấy cô đứng trước bồn rửa.
Tay áo xắn tới khuỷu.
Trong tay cầm miếng rửa bát.
Miệng khe khẽ ngân nga.
Cô hát bài gì.
Tôi không nghe rõ.
Chỉ biết.
Giai điệu rất vui.
Như đang hát về mùa xuân.
Sau tiết Lập Xuân.
Thời tiết.
Ngày một ấm lên.
Có một hôm.
Ăn cơm tối xong.
Gia Giai kéo tôi ra sân.
Lấy trong túi áo.
Một phong bì.
Đưa cho tôi.
Tôi mở ra.
Bên trong.
Là một xấp tiền.
Ba nghìn tệ.
“Cái này là…”
Tôi ngơ ngác.
“Trả em.”
Gia Giai xoa xoa hai tay.
Hơi ngại ngùng.
“Chuyện hôm cưới.”
“Chị vẫn luôn nhớ.”
“Căn nhà đó.”
“Chị không thể trả cho em.”
“Nhưng chị nghĩ.”
“Cũng không thể.”
“Coi như chưa có gì xảy ra.”
“Ba nghìn này.”
“Em cứ cầm trước.”
“Sau này.”
“Mỗi tháng chị sẽ để dành một ít.”
“Rồi từ từ bù lại.”
Tôi vội nhét phong bì trả lại cho chị.
“Chị dâu.”
“Không được.”
“Chuyện đó qua lâu rồi…”
“Chưa qua.”
Gia Giai giữ chặt tay tôi.
Giọng nghiêm túc.
Đến mức tôi khựng lại.
“Trong lòng em.”
“Nó chưa qua.”
“Trong lòng chị.”
“Cũng chưa qua.”
“Tiểu Khê.”
“Số tiền này.”
“Em nhất định phải nhận.”
“Không phải bồi thường.”
“Mà là.”
“Một lời giải thích.”
“Chị dành cho chính mình.”
Lúc nói những lời ấy.
Cô nhìn tôi.
Không chớp mắt.
Tay siết rất chặt.
Tôi không rút ra được.
Nhìn vào ánh mắt cô.
Tôi bỗng hiểu.
Ba nghìn tệ này.
Đối với cô.
Không chỉ là tiền.
Đó là lần đầu tiên.
Cô dùng số tiền.
Mà chính mình được quyền quyết định.
Để đưa ra.
Một quyết định.
Cho chính bản thân.
Cô dùng số tiền ấy.
Để nói lời tạm biệt.
Với con người trước kia.
Con người luôn bị người khác trói buộc.
Cuối cùng.
Tôi nhận phong bì.
Không phải vì.
Tôi cần ba nghìn tệ ấy.
Mà vì tôi biết.
Nếu không nhận.
Mới là làm tổn thương cô.
Về phòng.
Tôi mở phong bì ra.
Đếm thử.
Có ba mươi hai tờ.
Mỗi tờ một trăm tệ.
Nhiều hơn.
Hai trăm tệ.
Tôi lật xuống dưới.
Ở đáy phong bì.
Còn có một mảnh giấy.
Được gấp vuông vức.
Bên trên.
Chỉ viết đúng một dòng.
“Tiểu Khê, xin lỗi em. Sau này có chuyện gì, chị dâu sẽ chống lưng cho em.”
Chữ viết.
Hơi nguệch ngoạc.
Giống như.
Lúc cầm bút.
Các ngón tay vẫn còn run.
Nhưng từng nét.
Đều viết rất mạnh.
Tôi gấp mảnh giấy lại.
Kẹp vào túi nhựa.
Đựng sổ đỏ.
Để cạnh.
Tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Có đóng dấu đỏ.
Một thứ.
Là chỗ dựa.
Pháp luật dành cho tôi.
Một thứ.
Là hơi ấm.
Do lòng người mang lại.
Cả hai.
Đều vô cùng quý giá.
Tin tức bên nhà mẹ đẻ của chị dâu.
Lẻ tẻ truyền tới.
Qua lời mấy người họ hàng.
Cuối cùng.
Bạn gái của Hứa Hạo.
Vẫn chia tay với anh ta.
Không còn người chị.
Làm “ngân hàng máu” nữa.
Đến cả tiền mua một chiếc váy.
Hứa Hạo cũng phải ngửa tay.
Xin mẹ.
Nhà gái nhìn rõ.
Bản chất của gia đình ấy.
Không nói hai lời.
Lập tức hủy hôn.
Nghe nói.
Hôm chia tay.
Hứa Hạo ngồi chầu chực.
Trước cửa nhà bạn gái.
Suốt cả buổi chiều.
Cuối cùng.
Bị bố cô ấy.
Cầm chổi.
Đuổi thẳng ra khỏi đầu ngõ.
Mẹ Gia Giai.
Yên ổn được một thời gian.
Sau đó.
Lại gọi điện mấy lần.
Nhưng giọng điệu.
Mỗi lần.
Lại mềm hơn lần trước.
Ban đầu.
Là:
“Con nhất định phải lo cho em con.”
Sau đó.
Thành:
“Con có thể khuyên em con không?”