Khi nước mưa nện xuống mặt, lúc đầu tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Trong tai chỉ có những tiếng ù nặng nề, giống như có người úp một chiếc thùng sắt lên đầu tôi.
Tôi nằm sấp trong vũng nước, hai tay chống xuống mặt đường thô ráp, lòng bàn tay lập tức bị đá vụn cứa rách.
Cơn đau chậm mất nửa nhịp mới ập đến.
Cửa xe trên đầu tôi đóng sầm lại.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Hạo đứng bên cạnh xe, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Ống quần anh ta cũng ướt, sắc mặt còn u ám hơn cả đêm mưa.
Tôi tưởng ít nhất anh ta sẽ có một giây hối hận.
Nhưng anh ta chỉ cúi xuống nhìn tôi.
“Mạnh Đường, bây giờ em xin lỗi vẫn còn kịp.”
Toàn thân tôi ướt sũng, nước từ ngọn tóc chảy vào mắt, cay đến mức không thể mở ra.
“Điện thoại của tôi.”
“Trả lại cho tôi.”
Thẩm Hạo nhíu mày.
“Đến lúc này em vẫn nhớ đến điện thoại?”
Tôi nghiến răng chống người đứng dậy.
“Đó là đồ của tôi.”
Cửa kính xe của Phương Mai hạ xuống một đoạn.
Ánh đèn vàng ấm áp trong xe chiếu lên mặt bà ta. Bà ta giống như đang ngồi dưới mái hiên nhìn một con chó bị dầm mưa.
“Đừng trả cho nó.”
“Loại phụ nữ này phải chịu khổ một chút mới biết điều.”
Tôi nhìn bà ta.
“Phương Mai, bà sẽ hối hận.”
Bà ta hừ một tiếng như vừa nghe thấy chuyện cười.
“Tôi hối hận?”
“Con trai tôi bao nhiêu năm nay chưa từng chịu khổ gì, cưới cô mới là xui xẻo.”
“Nếu cô thật sự có bản lĩnh thì đừng cầu xin chúng tôi.”
Thẩm Hạo mở cửa ghế lái.
Tôi bám vào lan can đứng lên. Chân vừa dùng sức, đầu gối đã truyền đến cơn đau thấu tim.
Cú đá vừa rồi trúng vào bên cạnh chân, khi ngã xuống đầu gối lại va vào mặt đường.
Tôi loạng choạng, suýt ngã lần nữa.
“Thẩm Hạo.”
Tôi gọi anh ta lại.
Anh ta quay đầu, giữa mày mắt chỉ toàn vẻ mất kiên nhẫn.
Tôi nói rõ từng chữ:
“Hôm nay anh đi khỏi đây, chúng ta sẽ kết thúc.”
Tiếng mưa quá lớn, có lẽ anh ta không nghe rõ, hoặc nghe rõ nhưng không để tâm.
Anh ta chỉ cười lạnh.
“Đừng lấy ly hôn ra dọa anh.”
“Rời anh rồi, ai còn cần em?”
Phương Mai ngồi trong xe tiếp lời.
“Đúng là tưởng mình ghê gớm lắm.”
“Lên xe đi, con trai.”
Thẩm Hạo không nhìn tôi thêm lần nào.
Cửa xe đóng lại.
Đèn cảnh báo vẫn nhấp nháy hai lần trong mưa, sau đó chiếc xe từ từ lao về phía trước.
Tôi đứng bên làn dừng khẩn cấp, nhìn đèn hậu bị màn mưa kéo thành hai bóng đỏ.
Chúng càng lúc càng xa.
Cuối cùng bị màn nước do một chiếc xe tải chạy vụt qua hất lên che khuất hoàn toàn.
Khoảnh khắc ấy, tôi không khóc.
Tôi chỉ cảm thấy lạnh.
Lạnh đến mức hai hàm răng không ngừng va vào nhau.
Trên cao tốc không có đèn đường, phía xa chỉ thỉnh thoảng xuất hiện ánh đèn xe lướt qua.
Mỗi lần một chiếc xe chạy ngang, luồng gió khổng lồ lại như muốn cuốn tôi vào làn đường.
Tôi bám vào lan can, từng bước dịch về chỗ điện thoại vừa rơi.
Giày ngập đầy nước, mỗi bước đi đều phát ra tiếng nặng nề.
Dưới chân lan can toàn là nước đục và cỏ dại.
Tôi ngồi xổm xuống mò tìm, ngón tay chạm vào một vật kim loại lạnh ngắt.
Là điện thoại.
Màn hình đã vỡ, chớp sáng rồi tối đi, giống như một ngọn đèn sắp tắt thở.
Tôi nhấn nút nguồn mấy lần.
Không có phản ứng.
Nước mưa chảy vào trong qua những khe nứt.
Tôi nhét nó vào túi, đầu ngón tay lạnh đến gần như mất cảm giác.
Biển báo tối đen phía trước rung lên trong mưa.
Lối ra gần nhất còn cách hơn mười cây số.
Tôi không thể đi bộ đến đó.
Nhưng cũng không thể cứ ở lại đây.
Tôi hít sâu, ép mình men theo lan can đi về phía trước.
Mỗi bước đều đau đớn.
Trong đầu gối như có mảnh thủy tinh mắc lại.
Một chiếc xe con lao vút qua, sóng nước hất thẳng vào eo tôi.
Tôi bị đẩy va vào lan can, cánh tay lại bị cọ rách, nóng rát.
Tôi thở dốc vài hơi, ngẩng lên nhìn thấy cách đó vài chục mét có một tấm biển phản quang.
Phía sau dường như có lối vào của một đoạn đường bảo trì nhỏ.
Tôi muốn đến đó trú tạm.
Nhưng vừa bước được hai bước, phía xa đột nhiên vang lên tiếng còi chói tai.
Một luồng sáng mạnh chiếu thẳng tới.
Tôi theo bản năng giơ tay che mắt.
Chiếc xe ấy giảm tốc.
Không phải xe của Thẩm Hạo.
Trên nóc xe nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ xen kẽ.
Có người cầm đèn pin chạy đến giữa màn mưa.
“Cô ơi!”
“Sao cô lại ở trên đường cao tốc?”
Tôi mở miệng, giọng khàn đặc vì mưa.
“Tôi bị người ta bỏ lại đây.”
Bước chân người kia khựng lại.
“Cái gì?”
Tôi bám vào lan can, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, đầu gối mềm nhũn quỳ xuống.
Ánh đèn pin chiếu lên mặt tôi.
Người kia lập tức chạy đến đỡ.
“Đừng cử động.”
“Cô bị thương rồi.”
Tôi nắm lấy tay áo anh ấy.
“Giúp tôi báo cảnh sát.”
“Tôi nhớ biển số xe.”
Người khác phía sau đã vội vàng nói vào bộ đàm:
“Phát hiện một phụ nữ bị bỏ lại trên làn dừng khẩn cấp của đường cao tốc, nghi bị thương và hạ thân nhiệt.”
“Mau thông báo cấp cứu.”
Nghe thấy hai chữ “hạ thân nhiệt”, tôi mới nhận ra mình đang run rất dữ dội.
Nước mưa bắn tung trên mặt đất, từng giọt rơi lên mu bàn tay tôi.
Tôi nhìn dòng xe tối đen phía trước, khó khăn thốt ra một câu.
“Còn có camera.”
“Trạm dừng chân cũng có.”
Người đang đỡ tôi hạ giọng nói:
“Cô yên tâm.”
“Chuyện đêm nay sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.”
Tôi nhắm mắt lại.
Nhưng ngay giây sau, một giọng khác vang lên trong bộ đàm.
“Phía trước ba cây số xảy ra va chạm liên hoàn.”
“Có liên quan đến một chiếc xe con màu đen.”
“Đuôi biển số trùng khớp cao với mô tả vừa báo.”
Đầu ngón tay tôi lập tức cứng lại.
Xe của Thẩm Hạo đã xảy ra chuyện.