Không lâu sau, điện thoại của tôi rung lên bần bật, tôi không để ý, để nó kêu cho đến khi tự tắt.
Điện thoại của tôi đều cài chế độ rung.
Ngay sau đó, điện thoại lại tiếp tục rung.
Dù cách một đường dây mạng, tôi cũng có thể cảm nhận được dáng vẻ tức giận đến phát điên của đối phương.
Tuy nhiên, tất cả đều không liên quan đến tôi nữa.
Dù sao thì hiện tại tôi vẫn đang "hôn mê".
Người đang hôn mê thì sao có thể nghe điện thoại được chứ?
Lại không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy tiếng người nói chuyện, ngay sau đó có người hét lớn.
"Có người rơi xuống cống thoát nước kìa!"
Tôi đã "được cứu".
Người hảo tâm gọi 119 và 120, tôi "mê man" được khiêng lên cáng, lên xe cấp cứu và vào bệnh viện.
Chân tôi được bó bột, đầu quấn băng gạc, mu bàn tay trái đang cắm kim truyền dịch.
Y tá đưa điện thoại cho tôi, nhìn tôi với vẻ mặt đầy đồng cảm.
"Lúc nãy chị hôn mê, điện thoại cứ reo mãi không ngừng, có đến hàng trăm cuộc gọi lỡ, chúng tôi đã nghe máy, người đó nói là mẹ chồng chị, tôi đã báo tình trạng của chị cho bà ấy rồi, chắc bà ấy sắp đến nơi."
Tôi cảm kích nói: "Cảm ơn cô. Xin hỏi cái này bao lâu thì truyền xong ạ? Chồng tôi còn đang ở nhà đợi tôi mang củ mài về hầm sườn cho anh ấy ăn nữa."
Ánh mắt y tá nhìn tôi càng thêm thương hại: "Còn một tiếng nữa. Chân chị bị gãy, lại còn chấn động não, lo mà nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ đến chuyện sườn nữa."
Tôi biết vì sao cô ấy lại có biểu cảm đó, chắc chắn là khi vừa nghe máy, bà mẹ chồng tốt của tôi đã mắng tôi một trận vuốt mặt không kịp.
Thậm chí có thể đã nói việc chồng tôi gặp chuyện, nhưng y tá vì lo cho vết thương của tôi nên không nỡ nói ra.
Tôi cũng rất muốn biết rốt cuộc sự việc đã tiến triển đến đâu rồi.
Dù sao thì tôi đã tốn bao nhiêu tâm sức, còn tự biến mình thành bộ dạng ma chê quỷ hờn này.
Nếu như không thành công, tôi sẽ chửi cả ông trời mất.
Rất nhanh sau đó, tôi đã có được câu trả lời mà mình hằng mong đợi.
Mẹ chồng tôi mặc kệ sự ngăn cản của y tá, xông thẳng vào phòng, tát hai cái thật mạnh lên mặt tôi.
Ngay lập tức mặt tôi sưng vù, khóe miệng chảy máu, đầu óc quay cuồng, vết thương trên trán cũng rỉ máu ra.
Mụ già này ra tay vẫn độc ác như thế!
Tôi bị đánh đến ngây người, gọi một tiếng "Mẹ", rồi ấm ức rơi nước mắt.
Hình ảnh một bà mẹ chồng hung ác độc địa và một cô con dâu nhu nhược, cam chịu hiện lên rõ mồn một trước mắt các bệnh nhân và y tá xung quanh.
Bà ta bị mọi người cản lại, không đánh được tôi nữa thì bắt đầu chửi rủa ầm ĩ.
"Cái đồ sao chổi này, con tiện nhân không biết xấu hổ! Là mày hại chết con trai tao!
Tao phải giết mày! Cái đồ tiện nhân này sao lại ra ngoài vào lúc đó, để con trai tao ở nhà một mình?
Bây giờ nó chết rồi! Đều là do mày hại! Tao phải giết chết mày, bắt mày đi chôn cùng con trai tao!"
Tôi sững sờ, mất kiểm soát hỏi lại: "Mẹ, mẹ nói gì cơ? Ai chết ạ? Mẹ nói anh Siêu bị làm sao?"
Hà Siêu là tên của chồng tôi.
Mẹ chồng tôi ngồi bệt xuống đất gào khóc thảm thiết, nhưng miệng vẫn không ngừng nguyền rủa tôi.
"Chồng ơi..."
Tôi rút kim truyền dịch trên tay ra, định ngồi dậy nhưng vì chân đang bó bột nên ngã sụp xuống trước mặt mẹ chồng.
Tôi khóc lóc cầu xin bà ta: "Mẹ, mẹ nói cho con biết đi, anh Siêu rốt cuộc bị làm sao?"
Cái tát và nắm đấm của bà ta lại một lần nữa rơi xuống người tôi.
Tôi chẳng hề hay biết, mặc kệ sự phản đối của y tá, cầm lấy điện thoại, nhảy lò cò bằng một chân ra ngoài.
Đây là khoa chấn thương chỉnh hình, ở cửa có đặt một cây gậy chống, tôi thầm nói tiếng xin lỗi trong lòng rồi trộm cây gậy đó, chống gậy tập tễnh chạy ra khỏi bệnh viện.
Chạy.
Tôi vừa chạy vừa ngã, vừa khóc, phía sau mẹ chồng cũng đuổi theo.
Trong mắt người khác, chắc hẳn tôi đã gặp chuyện gì kinh khủng lắm nên mới liều mạng như vậy.
Chỉ có tôi mới biết, tôi đang vội vàng đi kiểm soát thành quả của mình.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, tôi sẽ không thể yên tâm được.