Khu tập thể đã vây kín người xem náo nhiệt.
Dây cảnh báo đã bao vây toàn bộ tòa nhà của tôi.
Ngọn lửa do vụ nổ gây ra đã được dập tắt, xe cứu hỏa đã rời đi.
Tại hiện trường là cảnh sát chuyên điều tra nguyên nhân hỏa hoạn và vụ nổ.
Cũng như điều tra nguyên nhân cái chết của người bị nạn.
Để xác định đây là tai nạn hay là do con người gây ra.
Nhìn từ bên ngoài, căn nhà bị cháy không quá nghiêm trọng, có một số vết cháy xém, cũng may là hàng xóm xung quanh đều không có người ở.
Đây cũng là lý do tôi dám thực hiện kế hoạch này.
Hà Siêu đáng chết, nhưng tôi không thể liên lụy đến người vô tội.
Cảnh sát đang phong tỏa hiện trường đuổi tôi đi, tôi gào thét nói đó là nhà mình, hỏi đã xảy ra chuyện gì.
"Chồng tôi còn ở bên trong, cầu xin các anh cho tôi vào! Cầu xin các anh!"
Tôi gào khóc đến khản cả giọng, ngồi bệt xuống đất, tuyệt vọng khóc lớn.
Mặt đất sau cơn mưa vẫn còn đọng nước, nước bẩn ngay lập tức thấm ướt quần tôi cũng như chiếc chân đang bó bột.
Trên mặt tôi còn in rõ dấu năm ngón tay sưng đỏ, băng gạc trên trán thì rỉ máu.
Kết hợp với tiếng khóc xé lòng của tôi, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thở dài một câu.
Thật là bi kịch nhân gian.
Mưa tuy không lớn như ngày người nào đó đi xin tiền sinh hoạt phí, nhưng cũng lất phất rơi xuống mặt tôi.
Nước mưa và nước mắt sớm đã không còn phân biệt được nữa.
Tôi thật đáng thương, mới hơn ba mươi tuổi đã mất chồng, trở thành một góa phụ tội nghiệp.
Chồng lại còn chết thảm như vậy.
Càng thảm hơn là tôi không có con cái, sau cú sốc này, những ngày tháng sau này tôi phải sống sao đây.
Đó là những lời thương hại mà mọi người bàn tán khi tôi đang chuyên tâm gào khóc.
Việc tôi là một "con gà mái không biết đẻ trứng" là nhờ ơn mẹ chồng mà cả khu này ai cũng biết.
Việc tôi là một người cam chịu, chăm chỉ lại hiếu thảo.
Cả khu này cũng đều biết rõ.
Rất nhanh sau đó, tôi và mẹ chồng đều bị đưa về đồn cảnh sát.
Không phải đồn cảnh sát khu vực.
Mà là đồn cảnh sát có pháp y, chuyên điều tra những vụ án lớn.
Ánh mắt dò xét của cảnh sát khiến tôi cảm thấy không thoải mái.