Cảnh sát đưa tôi vào một căn phòng, bên trong có một chiếc bàn và ba chiếc ghế.
Hai người cảnh sát, một người phụ trách hỏi, một người phụ trách ghi chép.
"Cô Lâm, đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ điều tra theo thủ tục thôi, cô cứ trả lời thành thật là được."
Tôi cúi đầu, vẫn đắm chìm trong nỗi đau buồn của mình.
Cảnh sát hỏi, tại sao tất cả cửa sổ trong nhà đều đóng chặt.
Cửa sổ đóng kín dẫn đến nồng độ gas trong nhà quá cao, không thoát ra được, Hà Siêu bị ngộ độc, sau đó gặp lửa nên dẫn đến nổ.
Tôi rất ngạc nhiên: "Đóng cửa sổ? Tôi không đóng cửa sổ mà!"
"Chắc là chồng tôi dậy rồi đóng lại thôi, hôm nay trời mưa, anh ấy lại đang cảm mạo, lúc tôi đi còn nghe anh ấy than vãn gió thổi làm anh ấy nhức đầu."
Nhắc đến chồng, mắt tôi lại đỏ hoe.
Cảnh sát: "Cô đang hầm sườn trong nồi, đang bật lửa, tại sao lại ra ngoài?"
Tôi sụt sịt: "Khó khăn lắm hôm nay chồng tôi mới được nghỉ để ở nhà ăn một bữa cơm, anh ấy ăn xong chiều còn có việc phải ra ngoài, anh ấy thích nhất là món sườn hầm củ mài, trong tủ lạnh vẫn còn sườn nên tôi dậy sớm để chuẩn bị, nhưng lại phát hiện hết củ mài rồi, chồng tôi bảo tôi ra chợ mua, anh ấy ở nhà trông nồi."
Còn về việc tại sao một người đàn ông sức dài vai rộng lại để vợ mình đi bộ ra ngoài mua củ mài giữa trời mưa gió, tôi tin là cảnh sát đã sớm điều tra rõ tính cách của Hà Siêu và mẹ chồng tôi rồi.
Cảnh sát: "Lúc cô đi, Hà Siêu vẫn còn thức chứ?"
Tôi gật đầu: "Vâng, chúng tôi đều dậy sớm. Chồng tôi bị nghẹt mũi nên đã dậy uống thuốc rồi."
Cảnh sát: "Anh ta bị nghẹt mũi, không ngửi thấy mùi gì sao?"
Tôi: "Đúng vậy ạ. Anh ấy bị cảm nên sổ mũi."
Anh ta đã uống thuốc, rất có khả năng sẽ buồn ngủ.
Mũi anh ta bị nghẹt nên sẽ không ngửi thấy mùi gas.
Cảnh sát: "Lúc cô ra khỏi nhà là mấy giờ?"
Bình thường người ta sẽ không ghi nhớ một sự việc bình thường xảy ra lúc mấy giờ.
Tôi lắc đầu: "Tôi không chú ý."
Cảnh sát dùng giọng điệu dịu dàng nhất để hỏi, dường như đây là một câu hỏi không mấy quan trọng.
"Sau khi mua xong củ mài, lúc quay về, tại sao cô lại đi con đường khác?"
Việc tôi đột nhiên đi con đường khác là điều không bình thường.
Nếu tôi không đi con đường đó, tôi sẽ không gặp tai nạn, tôi sẽ về nhà đúng giờ.
Nếu tôi ở nhà, một khi gas bị rò rỉ, tôi sẽ phát hiện ra ngay, kịp thời mở cửa sổ thì sẽ không xảy ra vụ nổ, chồng tôi cũng sẽ không mất mạng.
Tôi: "Tôi đi mua thuốc lá."
Cảnh sát: "Mua thuốc lá?"
Tôi: "Vâng, lúc tôi ra cửa, chồng tôi bảo tôi mua cho anh ấy hai bao thuốc, chỗ bán thuốc đi đường đó thì gần hơn một chút."
Nếu không thì phải đi vòng một vòng lớn từ phía cổng gần nhà tôi.
"Đúng rồi, tôi không nhớ được tên thuốc, chồng tôi còn nhắn tin cho tôi nữa."
Tôi mở WeChat ra, tin nhắn của Hà Siêu hiện lên: Hoàng Hạc Lâu loại 20 tệ, hai bao, đến chỗ lão Trịnh mà mua.
Lão Trịnh chính là chủ cửa hàng tạp hóa nhỏ đó, chồng tôi thường xuyên mua thuốc ở đó nên rất quen mặt.
Chồng tôi thường nói thuốc nhà lão Trịnh chuẩn hơn.
Cảnh sát xem xong thì gật đầu, ghi lại thời gian trên WeChat.
Tôi đoán, tiếp theo họ sẽ dựa vào thời gian tôi ra khỏi nhà để làm thực nghiệm thời gian đi bộ đến chợ, tìm ông chủ bán củ mài, rồi điều tra camera dọc đường hoặc tìm nhân chứng.
Bởi vì chưa xác định được là án mạng nên cuộc điều tra sẽ không quá gắt gao, chỉ là làm theo thủ tục.
"Cảm ơn cô đã hợp tác, cô Lâm, nếu có vấn đề gì chúng tôi sẽ liên lạc lại với cô."
Ra khỏi căn phòng nhỏ đó, tôi gặp mẹ chồng.
Bà ta mất kiểm soát, xông lên đánh tôi, tôi đang chống gậy, đứng không vững nên lại ngã xuống đất.
"Lâm Uyển, con khốn sao chổi này, chính mày hại chết con trai tao, mày cố ý trả thù! Cái đồ giết người này, tao phải đánh chết mày!"
Tôi ấm ức khóc: "Con xin lỗi... Đều tại con hại anh Siêu... Con không nên ra ngoài..."
Mẹ chồng gào lên: "Các người nghe thấy chưa? Nó tự miệng thừa nhận rồi kìa! Chính nó hại con trai tao, các người đứng đần ra đó làm gì, còn không mau bắt nó lại! Nó là kẻ giết người!"
Bà ta vẫn hống hách như mọi khi, nhưng hoàn toàn quên mất đây không phải là vương quốc của bà ta, đây là đồn cảnh sát.
Cảnh sát rất nhạy bén bắt được một cụm từ trong lời bà ta: Cố ý trả thù.
Nhưng khi hỏi chi tiết, bà ta lại ấp úng không nói được gì, chỉ một mực đòi cảnh sát bắt tôi.
Cảnh sát tất nhiên không thể bắt người vô cớ, bà ta liền mắng cảnh sát bị cái vẻ hồ ly tinh của tôi mê hoặc, bị tôi đút lót, bà ta còn đòi đi kiện chúng tôi.
Một màn kịch náo loạn, bà ta cũng không gây thêm được sóng gió gì.
Tôi biết, giai đoạn đầu tiên tôi đã vượt qua được rồi.
Tiếp theo, cảnh sát sẽ xoay quanh cụm từ "cố ý trả thù" để điều tra mối quan hệ vợ chồng giữa tôi và Hà Siêu, cũng như các mối quan hệ xã hội.
Cứ tra đi.
Tôi còn sợ các người không tra ấy chứ.
Cơn bão thực sự sắp ập đến rồi.