Tôi quay về chỗ mẹ chồng đang ở nhưng bị đuổi ra ngoài.
Căn nhà đó là nhà cưới của tôi và Hà Siêu, một căn hộ ba phòng ngủ.
Tiền đặt cọc là do tôi và bố mẹ tôi bỏ ra.
Tôi tìm một nhà nghỉ cũ nát để tạm trú chân.
Rất nhanh sau đó, công ty bảo hiểm liên lạc với tôi, bảo tôi chuẩn bị giấy tờ để làm thủ tục bồi thường tử vong cho Hà Siêu.
Tôi đang chìm đắm trong đau buồn nên không phản ứng gì.
Một người phụ nữ vừa mất đi người chồng yêu quý, ngoài đau buồn ra thì đối với bất cứ chuyện gì khác cũng không nên tỏ ra hứng thú.
Tôi biết, có người đang lo lắng thay cho tôi.
Công ty bảo hiểm không thần thông quảng đại đến mức người được bảo hiểm vừa chết là họ biết ngay lập tức, hơn nữa còn giục người ta đi làm thủ tục bồi thường.
Quy trình thực tế phải là do người nhà của người được bảo hiểm, hoặc người thụ hưởng, người mua bảo hiểm tiến hành báo án.
Tôi hoàn toàn chưa báo án.
Một người đang tràn đầy đau buồn như tôi không nên nghĩ đến tiền bồi thường của chồng ngay từ đầu.
Chắc hẳn là ả tiểu tam đã xúi giục mẹ chồng lén đi nhận tiền bảo hiểm, nhưng kết quả được thông báo là chỉ có tôi mới nhận được.
Cho nên, công ty bảo hiểm mới gọi điện cho tôi.
Họ chắc đang chuẩn bị chờ tôi nhận tiền xong sẽ lại mắng tôi một trận như trước, sau đó nói vài câu ngon ngọt là tôi sẽ ngoan ngoãn nộp tiền ra ngay.
Bảo hiểm của Hà Siêu là bảo hiểm tai nạn và bảo hiểm nhân thọ có kỳ hạn.
Khác với bảo hiểm bệnh hiểm nghèo, hai loại bảo hiểm này có số tiền bảo hiểm cao, phí bảo hiểm tương đối thấp, đòn bẩy rất lớn.
Tất nhiên, anh ta không đời nào bỏ tiền ra mua bảo hiểm rồi để người thụ hưởng là tôi.
Ngay từ đầu, hai tờ bảo hiểm này chính là để dùng mạng sống của tôi đổi lấy một cuộc sống giàu sang phú quý cho gia đình ba người bọn họ cộng thêm bà mẹ chồng ở nửa đời sau.
Khoảnh khắc tôi ký tên vào đơn bảo hiểm cũng chính là lúc tôi quyết định phải giết chết Hà Siêu.