Con gái tôi chào đời vào một buổi sáng cuối thu.
Tôi đặt tên con bé là Lê An Nhiên.
Tôi mong cuộc đời con bình an, tự tại.
Không cần sống để làm vừa lòng bất cứ ai.
Khi y tá đặt An Nhiên vào tay tôi, con bé nhỏ đến mức tôi không dám thở mạnh.
Mẹ đứng bên cạnh khóc không ngừng.
Tôi lại không khóc.
Tôi chỉ nhìn gương mặt đỏ hồng của con, cảm thấy mọi đau đớn trong những tháng qua đều có ý nghĩa.
Trình Hoài Cảnh biết tin qua luật sư.
Anh gửi một bức thư.
Bên trong không có lời cầu xin quay lại.
Chỉ có một câu:
【Anh xin lỗi vì đã khiến con bé xuất hiện trong một câu chuyện không tốt đẹp.】
Tôi không trả lời.
Phó Duy An hỏi tôi có muốn cho anh ta xem ảnh đứa trẻ không.
Tôi suy nghĩ rồi chọn một bức ảnh An Nhiên đang ngủ, không lộ rõ mặt.
“Tạm thời gửi bức này.”
Mẹ tôi không hiểu.
“Con còn mềm lòng sao?”
“Không.”
Tôi nhìn đứa bé trong nôi.
“Con chỉ muốn sau này An Nhiên biết mẹ chưa từng dùng con bé làm công cụ trừng phạt bố nó.”
“Trình Hoài Cảnh không xứng làm chồng.”
“Nhưng việc anh ta có thể học cách làm một người bố hay không, để thời gian trả lời.”
Những năm tiếp theo, anh gửi thư đều đặn mỗi tháng.
Tôi hiếm khi đọc.
Luật sư giữ toàn bộ.
Tiền khắc phục hậu quả từ việc thanh lý tài sản được hoàn trả dần cho công ty.
Khoản cấp dưỡng dành cho An Nhiên được trích riêng theo thỏa thuận.
Tôi không thiếu số tiền đó.
Nhưng tôi vẫn nhận.
Đó là nghĩa vụ của anh, không phải ân huệ.
Khi An Nhiên tròn một tuổi, Châu Quang mở rộng sang thị trường quốc tế.
Tôi bận đến mức nhiều ngày chỉ ngủ bốn tiếng.
Nhưng dù công việc thế nào, buổi tối tôi vẫn cố về nhà trước khi con ngủ.
Có hôm tôi bước vào phòng, An Nhiên đang ngồi trên thảm, vừa nhìn thấy tôi đã dang hai tay.
“Ma ma.”
Đó là lần đầu tiên con bé gọi mẹ.
Tôi quỳ xuống ôm con.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến căn phòng trẻ em từng bị chiếm mất.
Ngày ấy, tôi cho rằng mất căn phòng đó đồng nghĩa tương lai mình tưởng tượng đã hoàn toàn sụp đổ.
Sau này tôi mới hiểu, gia đình không được tạo nên bởi một căn phòng.
Cũng không phải bởi một người đàn ông.
Gia đình là nơi có người thật lòng chờ mình trở về.
Căn hộ mới của chúng tôi không lớn bằng căn nhà ở Vân Đình.
Nhưng phòng của An Nhiên có tường màu xanh nhạt, rèm cửa in những đám mây và một giá sách thấp vừa tầm tay con.
Không có món đồ nào được chọn để lấy lòng người khác.
Từng chi tiết đều là thứ chúng tôi thật sự thích.
Mật khẩu wifi là ngày An Nhiên chào đời.
Không phải để đánh dấu quyền sở hữu.
Chỉ để mỗi lần nhập mật khẩu, tôi đều nhớ ngày mình bắt đầu một cuộc đời mới.