Ba giờ chiều.
Điện thoại cá nhân của tôi nhận được một email.
Người gửi:
Luật sư Cao Minh, Công ty Luật Cẩm Thành.
Nội dung chỉ vỏn vẹn ba dòng.
"Kính gửi cô Lâm Chiêu."
"Theo ủy quyền của thân chủ là anh Cố Hành, chúng tôi mong muốn được trao đổi với cô về việc phân chia tài sản sau hôn nhân giữa cô và anh Cố Hành."
"Xin vui lòng phản hồi trong vòng ba ngày."
Tôi đọc đi đọc lại hai lần.
Phân chia tài sản sau hôn nhân?
Trong thỏa thuận ly hôn đã ghi rõ ràng bằng giấy trắng mực đen.
"Tài sản đứng tên ai thì thuộc về người đó."
Hai bên đều đã ký tên.
Cục Dân chính cũng đã lưu hồ sơ.
Bây giờ...
Anh ta gửi thư từ luật sư.
Là muốn làm gì?
Chia lại tài sản?
Tôi chụp màn hình email.
Gửi cho Phương Du.
Mười giây sau.
Điện thoại của cô ấy gọi tới.
Giọng nói dồn dập như pháo nổ.
"Anh ta điên rồi à?"
"Giấy ly hôn cũng lấy rồi mà còn muốn lật lọng?"
"Tớ cũng không biết."
"Không lẽ anh ta muốn đòi lại ba triệu tệ?"
Khả năng ấy...
Tôi cũng từng nghĩ tới.
Ba triệu tệ đứng tên tôi.
Thỏa thuận ly hôn lại ghi rõ.
Tài sản đứng tên ai thì thuộc về người đó.
Nếu bây giờ anh ta đổi ý.
Cho rằng khoản tiền ấy...
Về bản chất vẫn là của anh ta.
Muốn dùng con đường pháp luật để đòi lại...
"Cậu mau tìm luật sư đi."
Phương Du lập tức nói.
"Tớ biết."
Ngay chiều hôm đó.
Tôi lên mạng tìm thông tin về Công ty Luật Cẩm Thành.
Quy mô không lớn cũng không nhỏ.
Chuyên xử lý các vụ việc về hôn nhân và gia đình.
Luật sư Cao Minh hành nghề đã mười hai năm.
Danh tiếng cũng khá tốt.
Sau đó.
Tôi tìm một công ty luật khác.
Là nơi Phương Du giới thiệu.
Chị khóa trên của cô ấy.
Một luật sư họ Lê.
Chuyên xử lý các vụ tranh chấp tài sản sau ly hôn.
Sáng hôm sau.
Tôi đến văn phòng của luật sư Lê.
Kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Luật sư Lê đọc xong thỏa thuận ly hôn, lại xem giấy xác nhận tiền gửi của ngân hàng, rồi tháo kính xuống.
"Cô cứ yên tâm. Trong thỏa thuận ghi rất rõ: 'Tài sản đứng tên ai thì thuộc về người đó.' Hai bên đã ký tên, điểm chỉ, Cục Dân chính cũng đã lưu hồ sơ. Ba triệu tệ này đứng tên cô, vậy thì là của cô. Nếu phía bên kia muốn khởi kiện đòi lại, họ bắt buộc phải chứng minh rằng khi gửi khoản tiền này đã có thỏa thuận 'gửi nhờ' hoặc 'ủy thác quản lý', đồng thời cô biết và đồng ý với thỏa thuận đó. Nhưng theo lời cô kể, cô hoàn toàn không hề biết."
"Vậy khả năng anh ta thắng kiện có cao không?"
"Gần như bằng không. Trừ khi anh ta có thể đưa ra bằng chứng bằng văn bản chứng minh hai bên từng có thỏa thuận."
"Không có. Đến sự tồn tại của khoản tiền này tôi còn không biết."
"Vậy thì cô không cần lo. Cứ trả lời thư của luật sư rằng thỏa thuận ly hôn đã có hiệu lực, không tồn tại bất kỳ tranh chấp nào cần thương lượng. Nếu phía họ vẫn kiên quyết khởi kiện, tôi sẽ đại diện cho cô."
Tôi gật đầu.
"Chi phí thế nào?"
"Trước mắt thu năm nghìn tệ phí tư vấn. Nếu vụ việc bước vào giai đoạn tố tụng thì chúng ta sẽ bàn tiếp."
"Được."
Thư hồi đáp luật sư do chính luật sư Lê thay tôi gửi đi.
Câu từ rất ngắn gọn nhưng đầy tính pháp lý:
Thỏa thuận ly hôn hợp pháp và có hiệu lực. Hai bên tự nguyện ký kết, không tồn tại nội dung nào cần tiếp tục thương lượng. Nếu phía đối phương vẫn kiên quyết khởi động thủ tục tố tụng, phía chúng tôi sẽ xử lý theo đúng quy định của pháp luật.
Ngay chiều hôm thư được gửi đi.
WeChat của Cố Hành lại hiện thông báo.
Lần này không còn là một dòng mang tính ra lệnh nữa.
Mà là một câu hoàn chỉnh.
"Lâm Chiêu, người muốn lấy lại số tiền đó không phải anh. Anh chỉ muốn gặp em."
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Ngón tay dừng trên màn hình.
Ngón cái lơ lửng phía trên bàn phím.
Mười giây.
Hai mươi giây.
Cuối cùng.
Tôi đóng khung trò chuyện lại.
Điện thoại của Phương Du lập tức gọi tới.
"Anh ta lại liên lạc với cậu à?"
"Ừ."
"Nói là muốn gặp tớ."
"Cậu trả lời thế nào?"
"Không trả lời."
"Đúng."
"Đừng để ý đến anh ta."
"Đó là anh ta đáng đời."
"Sáu năm xem cậu như không khí."
"Đến lúc ly hôn mới biết cuống lên."
"Muộn rồi."
Tôi khẽ "ừ" một tiếng.
Rồi cúp máy.
Ngoài cửa sổ.
Trời đã tối.
Từng ngọn đèn đường lần lượt sáng lên.
Chậu lưỡi hổ trên bậu cửa sổ lặng lẽ đứng đó.
Đầu lá phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp.
Tôi tự nấu cho mình một bát mì.
Ngồi trước chiếc bàn ăn nhỏ.
Chậm rãi ăn từng miếng.
Chỉ có một mình.
Không cần chờ tin nhắn của bất kỳ ai.
Không cần chạy theo lịch trình của bất kỳ ai.
Ăn được nửa bát.
Tôi bỗng nhận ra...
Đây mới thật sự là cuộc sống của chính mình.