Sau khi tin Cố Hành chính thức quay trở lại Cố Thị được công bố, giá cổ phiếu của Cố Thị tăng trở lại tám phần trăm chỉ trong ba ngày.
Thị trường vốn luôn phản ứng trực tiếp như vậy.
Ai điều hành công ty...
Họ sẽ dùng chính lựa chọn của mình để bỏ phiếu.
Còn phía tôi.
Ngay trong tháng đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết, Chiêu Bạch đã ký thêm ba khách hàng mới.
Trong đó có một thương hiệu nội thất nằm trong top mười toàn quốc.
Họ muốn trẻ hóa thương hiệu.
Và đã tìm đến Chiêu Bạch.
Giá trị hợp đồng.
Sáu triệu tệ.
Sau một năm thành lập.
Chiêu Bạch đã ký hợp tác với tổng cộng mười chín khách hàng.
Tổng giá trị các hợp đồng đang thực hiện đạt ba mươi sáu triệu tệ.
Đội ngũ cũng mở rộng lên hai mươi tám người.
Phương Du chính thức trở thành Giám đốc Thiết kế.
Đồng thời sở hữu năm phần trăm cổ phần.
Văn phòng một trăm mét vuông trong khu sáng tạo không còn đủ chỗ nữa.
Tôi đã thuê một tòa nhà độc lập rộng ba trăm mét vuông.
Tiền thuê mỗi tháng bốn mươi nghìn tệ.
Ngày ký hợp đồng thuê.
Phương Du đứng trước ô cửa kính sát đất của văn phòng mới rồi nói:
"Một năm trước cậu ôm thùng giấy bước ra khỏi tòa nhà Cố Thị. Bây giờ cậu đã có cả một tòa nhà của riêng mình."
"Không phải của riêng tớ."
"Là thuê."
"Cậu có thể đừng làm mất hứng như vậy được không?"
Tôi bật cười.
Cuối tuần chuyển sang văn phòng mới.
Lục Dịch đến giúp chuyển đồ.
Anh ấy bận rộn cả buổi chiều.
Sau khi chuyển xong.
Anh ấy ngồi trên bậc thềm trước cửa uống nước.
Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh.
"Lâm Chiêu."
"Hửm?"
"Anh muốn chính thức theo đuổi em."
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy.
Anh ấy không nhìn tôi.
Chỉ nhìn thẳng về phía trước.
Vành tai hơi ửng đỏ.
"Hình như anh vẫn luôn theo đuổi em mà."
"Trước đây là âm thầm theo đuổi."
"Hiệu quả quá thấp."
"Bây giờ anh chuyển sang công khai."
Tôi không nói gì.
Anh ấy quay đầu nhìn tôi.
"Em có thể không đồng ý."
"Nhưng anh vẫn muốn em biết thái độ của anh."
"Em cứ từ từ suy nghĩ."
"Anh không thúc ép."
"Anh cho em bao lâu?"
"Em cần bao lâu."
"Anh sẽ cho bấy lâu."
"Nếu rất lâu thì sao?"
"Vậy anh sẽ đợi rất lâu."
Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh ấy.
Ánh nắng buổi chiều phủ lên khuôn mặt ấy.
Sạch sẽ.
Yên bình.
Không phải kiểu trầm lặng lạnh lẽo như Cố Hành.
Mà là một sự bình yên khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm.
"Được."
Tôi nói.
"Để em suy nghĩ."
Anh ấy mỉm cười.
Không hỏi thêm.
Đứng dậy phủi lớp bụi trên quần.
"Vậy anh về trước."
"Mai gặp."
"Mai gặp."
Sau khi anh ấy rời đi.
Phương Du thò đầu từ trong văn phòng ra.
"Hai người vừa nói gì thế?"
"Cậu nghe lén à?"
"Cửa không đóng."
"Tai tớ lại còn rất thính."
"Anh ấy chính thức theo đuổi tớ rồi."
Phương Du lập tức hét lên một tiếng chói tai còn hơn cả tiếng cá heo.
Rồi bị tôi bịt miệng lại.
"Cậu bình tĩnh chút."
"Cậu đồng ý chưa?"
"Tớ bảo để suy nghĩ."
"Còn nghĩ cái gì nữa?"
"Đồng ý luôn đi."
"Phương Du."
"Gì?"
"Tớ đã mất một năm mới học được cách sống là chính mình."
"Tớ không muốn vì quá vội vàng..."
"Mà làm rối loạn nhịp sống khó khăn lắm mới tìm lại được."
Cô ấy im lặng.
Nhìn tôi vài giây.
Rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Được."
"Nhịp sống của cậu."
"Cậu là người quyết định."
Tôi khẽ gật đầu.
Nhưng tối hôm đó, lúc đứng trước gương tháo búi tóc, khóe môi tôi vẫn không kìm được mà cong lên một chút.
Chỉ một chút thôi.
Khi mùa xuân đến, dự án thị trấn du lịch văn hóa của Chiêu Bạch chính thức khai trương.
Ngay trong tháng đầu tiên sau khai trương, lượng khách đã vượt kỳ vọng bốn mươi phần trăm. Trong buổi tổng kết dự án, trước mặt toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Văn hóa Tinh Thần, Đỗ Minh Viễn nói: "Thành công của dự án này, đội ngũ Chiêu Bạch đóng góp ít nhất sáu mươi phần trăm."
Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng.
Không phải những tràng pháo tay xã giao.
Mà là sự công nhận thật sự.
Sau cuộc họp, Tổng giám đốc Trung tâm Thương hiệu của Tập đoàn Văn hóa Tinh Thần gặp riêng tôi hơn nửa tiếng.
"Giám đốc Lâm, chúng tôi muốn ký với Chiêu Bạch một thỏa thuận hợp tác chiến lược ba năm, bao gồm toàn bộ mảng vận hành thương hiệu của các dự án văn hóa sáng tạo trực thuộc tập đoàn."
"Giá trị hợp đồng?"
"Mỗi năm tối thiểu hai mươi triệu tệ, không giới hạn mức trần."
Sắc mặt tôi vẫn không thay đổi.
Nhưng nhịp tim lại đập nhanh thêm một nhịp.
"Tôi sẽ xem kỹ hợp đồng rồi phản hồi lại."
"Được. Không cần vội."
Rời khỏi tòa nhà của Tập đoàn Văn hóa Tinh Thần, tôi đứng bên đường chờ xe thì điện thoại liên tục hiện tin nhắn.
Phương Du: "Nghe tin chưa! Ba năm! Mỗi năm hai mươi triệu tệ!"
Đỗ Minh Viễn: "Chúc mừng. Hoàn toàn xứng đáng."
Lục Dịch: "Nghe nói hôm nay em ký được hợp đồng lớn? Tối nay anh mời em ăn cơm."
Tôi lần lượt trả lời từng người.
Tin nhắn cuối cùng là thông báo của một công ty chuyển phát nhanh.
Có một kiện hàng đã được gửi đến điểm nhận hàng dưới khu nhà tôi.
Buổi tối về nhà, tôi tiện ghé lấy.
Trên kiện hàng không ghi tên người gửi.
Chỉ có một dòng địa chỉ.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là địa chỉ công ty của Cố Hành.
Mở hộp ra.
Bên trong là một cuốn sách.
Bản bìa cứng được in rất đẹp.
Lật trang đầu.
Là nét chữ của Cố Hành.
"Tặng Lâm Chiêu. Cuốn sách này viết về cách xây dựng một doanh nghiệp trường tồn. Em phù hợp để đọc nó hơn anh. — Cố Hành."
Không có thêm lời nào.
Cũng không có bất kỳ hàm ý mập mờ nào.
Chỉ là một cuốn sách sạch sẽ.
Một lời nhắn cũng sạch sẽ.
Tôi đặt cuốn sách lên giá sách.
Giữa tôi và anh ta.
Như vậy là đủ rồi.
Không phải bạn bè.
Không phải kẻ thù.
Cũng không còn là sự ràng buộc của nhau nữa.
Chỉ là...
Cùng thừa nhận sự tồn tại của đối phương.
Cùng tôn trọng con đường mà đối phương lựa chọn.
Điều đó...
Còn nhiều hơn tất cả những gì anh ta từng cho tôi trong sáu năm hôn nhân.