Thứ Hai.
Tôi đi phỏng vấn.
Công ty thiết kế nằm trong khu sáng tạo phía tây thành phố.
Một tòa nhà ba tầng nhỏ.
Trước cổng trồng hai cây hoa mộc.
So với tòa nhà kính chọc trời của Cố Thị.
Nơi này giống như một thế giới hoàn toàn khác.
Người phỏng vấn là một trong các đối tác của công ty.
Họ Chu.
Hơn bốn mươi tuổi.
Mặc chiếc áo sơ mi vải lanh rộng rãi.
Cách nói chuyện thẳng thắn, dứt khoát.
"Trước đây cô làm trợ lý Tổng giám đốc ở Cố Thị?"
"Vâng."
"Tại sao nghỉ việc?"
"Tôi muốn chuyển sang một hướng phát triển khác. Công việc trước đây quá đơn điệu."
Tổng giám đốc Chu liếc nhìn bản lý lịch của tôi.
"Sáu năm làm trợ lý Tổng giám đốc, từng phụ trách hành chính, quan hệ công chúng, kết nối khách hàng, còn kiêm luôn điều phối dự án suốt nửa năm..."
"Như vậy mà cô gọi là đơn điệu?"
Tôi không trả lời câu hỏi ấy.
Ông ấy lật tiếp mấy tờ giấy trong tay.
"Theo cô, vị trí Giám đốc Vận hành cần làm những gì?"
Tôi dành mười lăm phút để trình bày toàn bộ suy nghĩ của mình.
Từ cách xây dựng ma trận nội dung.
Phân tầng nhóm khách hàng.
Đến nhịp độ triển khai các chiến dịch hợp tác thương hiệu.
Tất cả đều là những điều tôi quan sát và học được trong sáu năm ở Cố Thị.
Dù trên danh nghĩa chỉ là trợ lý.
Nhưng mọi quyết sách kinh doanh của Cố Hành...
Tôi đều được chứng kiến ở khoảng cách gần nhất.
Nghe tôi trình bày xong, Tổng giám đốc Chu đặt bản lý lịch xuống bàn.
"Thứ Hai tuần sau đến nhận việc."
"Thử việc ba tháng."
"Sau khi chính thức ký hợp đồng, công ty sẽ cấp cho cô quyền chọn cổ phần."
"Nhanh vậy sao?"
"Tôi đã xem bản lý lịch của cô đến ba lần rồi. Tuần trước đã muốn hẹn cô đến trao đổi, nhưng cô không trả lời tin nhắn."
Lúc đó tôi mới nhớ ra.
Tuần trước...
Tôi còn đang bận ly hôn.
"Được, hẹn gặp lại vào thứ Hai tuần sau."
Rời khỏi khu sáng tạo, ánh nắng ngoài trời rực rỡ vô cùng.
Phương Du nói đúng.
Mưa tạnh rồi.
Trời cũng quang.
Tôi bắt xe về nhà.
Không phải nhà Phương Du.
Mà là căn nhà tôi vừa thuê.
Hợp đồng mới được ký hôm qua.
Một căn hộ một phòng ngủ trong khu chung cư cũ phía nam thành phố.
Tiền thuê mỗi tháng hai nghìn ba trăm tệ.
Hướng nam.
Có một ban công nhỏ.
Đủ để chậu lưỡi hổ được phơi nắng mỗi ngày.
Vừa đặt túi xách xuống.
Điện thoại đã reo lên.
Một số máy lạ.
Tôi bắt máy.
"Xin chào, cho hỏi có phải chị Lâm Chiêu không ạ?"
"Là tôi."
"Tôi là quản lý Trương, bộ phận khách hàng cao cấp của Ngân hàng Cẩm Thành. Tôi gọi để xác nhận về khoản tiền gửi có kỳ hạn đứng tên chị vừa đáo hạn..."
"Tiền gửi có kỳ hạn nào?"
"Chính là khoản tiền gửi ba triệu tệ, kỳ hạn ba năm, được mở vào năm 2019. Tháng trước khoản này đã đáo hạn, hệ thống tự động gia hạn, nên chúng tôi muốn xác nhận xem chị có tiếp tục duy trì không..."
Tôi sững người.
"Có phải anh gọi nhầm rồi không? Tôi đâu có ba triệu tệ."
Đầu dây bên kia lật lại hồ sơ.
"Chị là Lâm Chiêu, số căn cước 320..."
"Đúng chứ ạ?"
Đúng là của tôi.
"Khoản tiền này được gửi vào tháng Ba năm 2019, người ủy quyền gửi là anh Cố Hành."
Tháng Ba năm 2019.
Đó là năm thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn.
"Tôi không hề biết chuyện này."
"À... vậy có lẽ anh Cố đã thay chị làm thủ tục. Chị có muốn đến quầy giao dịch để xác nhận không ạ?"
"Được."
"Ngày mai tôi sẽ qua."
Cúp máy.
Tôi ngồi trong căn phòng khách trống trải.
Lặng lẽ nhìn bức tường trắng vừa mới sơn rất lâu.
Ba triệu tệ.
Cố Hành đã dùng tên tôi gửi ba triệu tệ.
Mà tôi hoàn toàn không hay biết.
Rốt cuộc...
Điều đó có ý nghĩa gì?
Mức lương mỗi tháng anh ta trả cho tôi chỉ có hai mươi lăm nghìn tệ.
Suốt sáu năm qua.
Toàn bộ tiền tiết kiệm của chính tôi cộng lại cũng chỉ hơn bốn trăm nghìn tệ.
Vậy mà sau lưng tôi.
Anh ta lại lặng lẽ gửi thêm ba triệu tệ đứng tên tôi?
Nếu số tiền ấy là dành cho tôi.
Vì sao chưa từng nói?
Nếu không phải dành cho tôi.
Vì sao lại dùng tên tôi?
Tôi nghĩ mãi.
Vẫn không tìm được lời giải.
Nhưng có một chuyện.
Tôi rất chắc chắn.
Bất kể ba triệu tệ này mang ý nghĩa gì.
Trong thỏa thuận ly hôn đã ghi rất rõ.
"Tài sản đứng tên ai thì thuộc về người đó."
Cố Hành đã ký tên.
Tiền đứng tên tôi.
Thì là của tôi.
Ngày hôm sau.
Tôi đến ngân hàng xác nhận.
Ba triệu tệ.
Quả thật nằm trong tài khoản của tôi.
Cộng thêm hơn ba trăm nghìn tiền lãi.
Tổng cộng là ba triệu ba trăm ba mươi bốn nghìn tệ.
Tôi đứng trước cửa ngân hàng.
Ánh nắng chiếu lên gáy nóng rát.
Đầu óc ong ong như có hàng trăm tiếng ve kêu.
Suốt sáu năm qua...
Rốt cuộc anh ta xem tôi là gì?
Điện thoại reo lên.
Là Phương Du.
"Tối nay đi ăn lẩu nhé? Tớ đặt bàn rồi."
"Được."
"Giọng cậu lạ thế."
"Có chuyện gì à?"
"Tối gặp rồi nói."
Buổi tối.
Trong quán lẩu.
Tôi kể lại toàn bộ chuyện ở ngân hàng cho Phương Du nghe.
Miếng sách bò cô ấy đang gắp trên đũa rơi thẳng xuống nồi.
"Ba triệu tệ?"
"Cố Hành gửi?"
"Mà cậu không hề biết?"
"Ừ."
"Ý anh ta là gì đây?"
"Lương tâm cắn rứt nên âm thầm để dành cho cậu một đường lui à?"
"Tớ không biết."
"Thế cậu định làm sao?"
"Không làm gì cả."
"Tiền đứng tên tớ."
"Trong thỏa thuận ly hôn đã ghi rõ ràng."
"Tài sản đứng tên ai thì thuộc về người đó."
"Chính anh ta là người ký."
Phương Du gắp lại miếng sách bò, nhét vào miệng.
"Được."
"Vậy thì coi như đây là chuyện duy nhất mang dáng dấp con người mà anh ta làm khi đầu óc còn tỉnh táo."
Tôi không nói gì.
Chỉ gắp một lát củ sen.
Chấm vào bát sốt mè.
Ba triệu tệ.
Không thay đổi được điều gì.
Người cần rời đi.
Vẫn đã rời đi.