Sang tuần làm việc thứ hai.
Tôi tổ chức một buổi đào tạo nội bộ cho công ty.
Chủ đề là cách kiểm soát nhịp độ trong các dự án hợp tác thương hiệu và kỹ năng giao tiếp với khách hàng.
Tổng giám đốc Chu ngồi ở hàng cuối dự thính.
Sau khi kết thúc, ông gọi tôi lại.
"Lâm Chiêu, tháng sau có một diễn đàn của ngành."
"Vốn dĩ tôi sẽ là người lên chia sẻ, nhưng thời gian lại trùng với một cuộc họp khác."
"Cô thay tôi đi được không?"
"Chủ đề là gì?"
"Vận hành thương hiệu dành cho các doanh nghiệp thiết kế vừa và nhỏ."
"Hai mươi phút thuyết trình."
"Mười phút hỏi đáp."
"Được."
"Không thấy căng thẳng sao?"
"Có gì phải căng thẳng."
Trước đây.
Mọi bài phát biểu của Cố Hành đều do chính tôi viết.
Người đứng trên sân khấu là anh ta.
Nhưng linh hồn của bài phát biểu...
Lại là của tôi.
Còn bây giờ.
Đến lượt tôi tự mình bước lên sân khấu.
Đến thứ Tư.
Khi tôi đang sắp xếp dàn ý cho bài diễn thuyết.
Điện thoại bỗng sáng lên.
Cố Hành.
Đây là lần thứ ba sau khi ly hôn...
Anh ta chủ động liên lạc với tôi.
Tin nhắn chỉ có đúng một dòng:
"Có một khoản tiền gửi có kỳ hạn đứng tên tôi đã chuyển vào tài khoản của em. Không cần trả lại."
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy suốt mười giây.
Cuối cùng...
Anh ta cũng biết tôi đã phát hiện.
Hay đúng hơn.
Cuối cùng anh ta cũng chịu thừa nhận chuyện này.
Ba chữ "không cần trả", tôi thật sự không hiểu anh ta có ý gì.
Là rộng lượng?
Là áy náy?
Hay đơn giản chỉ lười chạy thêm một chuyến đến ngân hàng vì ba triệu tệ?
Tôi suy nghĩ năm giây.
Rồi trả lời đúng hai chữ:
"Biết rồi."
Sau đó...
Không còn sau đó nữa.
Tôi tiếp tục hoàn thiện dàn ý bài phát biểu của mình.
Chiều thứ Sáu tan làm, Phương Du kéo tôi đi xem một triển lãm tranh minh họa quy mô nhỏ.
Triển lãm được tổ chức trong một phòng tranh ở khu sáng tạo.
Không đông người.
Rượu vang uống miễn phí.
Tôi cầm ly rượu đứng trước một bức tranh.
Trong tranh là một con cá đang nhảy khỏi bể cá, lơ lửng giữa không trung.
Phía sau nó...
Là một cánh đồng hoang rộng lớn.
"Bức này đẹp đấy."
Có người lên tiếng phía sau.
Giọng nói trầm thấp.
Mang theo chút lười biếng, thoải mái nơi cuối câu.
Tôi quay đầu lại.
Một người đàn ông đứng cách phía sau bên phải tôi nửa bước.
Trạc hơn ba mươi tuổi.
Mặc áo len dệt màu xanh đậm.
Tay áo xắn đến khuỷu tay.
Trong tay cũng cầm một ly vang đỏ.
Ánh mắt anh nhìn bức tranh.
Chứ không nhìn tôi.
"Khoảnh khắc rời khỏi chiếc bể..."
Anh chậm rãi nói.
"Tự do và ngạt thở sẽ cùng lúc xuất hiện."
Tôi không đáp.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Khẽ cười.
"Cô đứng trước bức tranh này bao lâu rồi?"
"Bảy phút."
"Vậy cô nhìn ra điều gì?"
"Mực nước trong bể rất thấp."
Anh khẽ nhướng mày.
"Rồi sao?"
"Vậy nên..."
"Nó không phải chủ động nhảy ra."
"Là vì nước không đủ."
"Nó không còn lựa chọn nào khác."
Anh im lặng vài giây.
Sau đó nâng ly rượu về phía tôi như một lời chào.
"Thú vị đấy."
"Tôi là Lục Dịch."
"Người phụ trách triển lãm này."
"Lâm Chiêu."
"Lâm Chiêu."
"Cô làm trong lĩnh vực gì?"
"Vận hành."
"Khả năng xem tranh của cô còn chuẩn hơn rất nhiều người trong giới nghệ thuật."
Đúng lúc ấy.
Phương Du chẳng biết từ đâu bước tới.
Khoác tay lên vai tôi.
"Cô ấy là bạn tôi."
"Mới chuyển việc gần đây."
Lục Dịch khẽ gật đầu.
"Hoan nghênh hai người ghé chơi."
"Thứ Sáu của tuần thứ hai mỗi tháng đều có triển lãm."
Nói xong.
Anh nâng ly rồi rời đi.
Tiếp tục đón tiếp những vị khách khác.
Phương Du ghé sát tai tôi.
Thì thầm:
"Đẹp trai nhỉ?"
"Tớ không để ý."
"Thôi đi."
"Lừa ai chứ."
"Anh ấy còn độc thân."
"Tớ quen."
"Làm giám tuyển triển lãm."
"Điều kiện gia đình cũng rất tốt."
"Phương Du."
"Hử?"
"Tháng trước tớ mới ly hôn."
"Thì sao?"
"Làm quen một chút cũng đâu phạm pháp."
Tôi không nói gì nữa.
Nhưng tối hôm ấy.
Sau khi về đến nhà.
Trong đầu tôi vẫn hiện lên bức tranh kia.
Con cá nhảy khỏi bể.
Nước không đủ.
Nó không còn lựa chọn nào khác.
Mà tôi...
Chẳng phải cũng vậy sao?