Một năm sau.
Thành phố Giang Thành đón trận tuyết đầu mùa.
Tôi đứng trước cửa tiệm hoa, treo tấm biển “Tạm nghỉ hôm nay.”
Điện thoại khẽ rung.
Là tin nhắn của Lục Cảnh Hành.
“Anh đang đợi em.”
Tôi mỉm cười.
Cầm bó cúc trắng đã chuẩn bị từ tối qua.
Lên xe.
…
Nghĩa trang Thanh Hà.
Hôm nay có rất nhiều người.
Gia đình các nạn nhân.
Đội cứu hộ.
Những người từng tham gia điều tra.
Trước bia tưởng niệm trung tâm.
Một bức tượng đồng vừa được khánh thành.
Người thanh niên mặc đồng phục cứu hộ.
Trên lưng cõng một người bị thương.
Ánh mắt vẫn hướng về phía trước.
Đó là…
Tần Dịch.
Sau một năm điều tra và xét duyệt.
Anh chính thức được truy tặng danh hiệu Anh hùng Cứu nạn Quốc gia.
Không chỉ vì đã cứu Lục Cảnh Hành.
Mà còn vì đã cứu bảy người khác trong vụ sạt lở năm ấy.
Người dẫn chương trình đọc từng cái tên.
Đến lượt Tần Dịch.
Cả quảng trường đồng loạt đứng dậy.
Tiếng vỗ tay kéo dài rất lâu.
Mẹ anh ôm tấm huân chương.
Khóc đến không nói nên lời.
Tôi bước tới.
Đỡ lấy bà.
Bà quay sang nhìn tôi.
Khẽ cười.
“Uyển Uyển.”
“Nó được về nhà rồi.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
“Anh ấy được về rồi.”
…
Buổi lễ kết thúc.
Mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn lại tôi và Lục Cảnh Hành.
Anh đứng cách tôi vài bước.
Lặng lẽ đặt một bó hoa trước tượng đài.
Sau đó cúi đầu thật sâu.
“Tần Dịch.”
“Cảm ơn.”
“Cảm ơn anh.”
“Cũng xin lỗi.”
“Nếu không có anh.”
“Đã không còn Lục Cảnh Hành của hôm nay.”
“Tôi không hứa sẽ thay thế anh.”
“Vì không ai có thể thay thế một người.”
“Nhưng tôi hứa.”
“Tôi sẽ dùng cả cuộc đời còn lại.”
“Để bảo vệ người mà anh từng liều mạng bảo vệ.”
Gió thổi qua.
Những dải ruy băng trắng khẽ bay.
Tôi chợt thấy lòng mình nhẹ hẳn.
Có những lời.
Cuối cùng cũng đã được nói ra.
…
Ba tháng sau.
Thanh Hà mới hoàn thành.
Không còn là công trường.
Nơi ấy được xây thành Công viên Tưởng niệm Cứu hộ.
Ngay cổng vào.
Có một tấm bia đá.
Khắc một câu.
“Mỗi sinh mạng đều đáng được trở về.”
Dòng chữ ấy.
Là do Lục Cảnh Hành tự tay viết.
Ngày khánh thành.
Anh từ chối phát biểu.
Chỉ đứng dưới hàng ghế cuối.
Nhìn từng gia đình nạn nhân bước vào.
Một cậu bé khoảng tám tuổi chạy đến.
Ngẩng đầu hỏi anh.
“Chú ơi.”
“Chú có phải người được chú anh hùng cứu không?”
Lục Cảnh Hành ngồi xổm xuống.
Mỉm cười.
“Đúng.”
“Vậy sau này cháu cũng muốn cứu người.”
Anh xoa đầu cậu bé.
“Được.”
“Nhưng trước tiên.”
“Hãy lớn lên bình an.”
…
Mùa xuân năm sau.
Tôi và Lục Cảnh Hành tổ chức một hôn lễ.
Không phải để thông báo với thiên hạ.
Mà để bù lại cho chính mình.
Lần này.
Không có hôn nhân thương mại.
Không có thỏa thuận.
Không có người thay thế ai.
Chỉ có hai người.
Thật lòng muốn đi cùng nhau.
Người chủ hôn hỏi.
“Cô Kiều Uyển.”
“Cô có đồng ý lấy anh Lục Cảnh Hành không?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Rồi khẽ cười.
“Em đồng ý.”
Lục Cảnh Hành nắm lấy tay tôi.
Giọng run hơn cả ngày đứng trước tòa.
“Anh…”
“Cảm ơn em.”
Tôi bật cười.
“Anh.”
“Đừng cảm ơn.”
“Từ hôm nay.”
“Chúng ta là người một nhà.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Mẹ Tần Dịch ngồi hàng ghế đầu.
Bà vừa khóc vừa cười.
Khi tôi bước xuống.
Bà nắm lấy tay tôi.
Đặt vào tay Lục Cảnh Hành.
“Nó giao con lại cho cậu.”
“Đừng để nó thất vọng.”
Lục Cảnh Hành cúi đầu.
“Con hứa.”
…
Năm năm sau.
Một buổi chiều.
Tôi dắt con gái đến công viên Thanh Hà.
Con bé khoảng bốn tuổi.
Mặc chiếc váy vàng nhỏ xíu.
Nó chạy đến trước bức tượng đồng.
Ngẩng đầu hỏi.
“Mẹ.”
“Chú này là siêu nhân hả?”
Tôi mỉm cười.
“Ừ.”
“Là một siêu nhân.”
“Nhưng chú không mặc áo choàng.”
“Chú chỉ mặc đồng phục cứu hộ.”
“Vậy sao chú vẫn là siêu nhân?”
Tôi ôm con vào lòng.
Bàn tay khẽ đặt lên dòng chữ khắc dưới chân tượng.
“Bởi vì.”
“Khi tất cả mọi người đều chạy ra ngoài.”
“Chú ấy lại chọn chạy vào trong.”
“Để đưa người khác trở về.”
Con bé nghiêng đầu.
Một lúc sau.
Nó lấy viên kẹo trong túi.
Đặt trước tượng.
“Tặng chú.”
“Mai con lại đến.”
Tôi nhìn viên kẹo ấy.
Khóe mắt bất giác đỏ lên.
Phía sau.
Lục Cảnh Hành nhẹ nhàng ôm lấy hai mẹ con.
Ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng của ba người.
Và phía trước.
Bóng bức tượng cũng lặng lẽ hòa vào cùng một hướng.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Khẽ thì thầm.
“Tần Dịch.”
“Anh xem.”
“Em sống rất tốt.”
“Anh cũng phải yên tâm nhé.”
Một cơn gió xuân khẽ thổi qua.
Những cánh hoa cúc trắng bay lên trời.
Tôi mỉm cười.
Lần này.
Không còn nước mắt.
Có những người sẽ rời khỏi cuộc đời chúng ta.
Nhưng họ sẽ không bao giờ rời khỏi trái tim.
Vì tình yêu đẹp nhất.
Không phải là giữ một người ở lại.
Mà là mang theo tình yêu của họ.
Sống thật hạnh phúc.
—Hoàn.