Sau phiên tòa.
Tôi chuyển ra khỏi Lục gia.
Không phải vì còn oán hận.
Mà vì tôi cần thời gian.
Ba năm qua, tôi sống vì một lời hứa.
Sống vì chân tướng.
Bây giờ mọi chuyện đã kết thúc.
Tôi bỗng không biết…
Mình nên sống tiếp thế nào.
…
Một buổi sáng.
Tôi mở cửa tiệm hoa mới khai trương.
Đó là cửa hàng nhỏ nằm bên con phố cũ.
Không quá đông khách.
Nhưng rất yên tĩnh.
Mỗi ngày cắm hoa.
Pha trà.
Đọc sách.
Thỉnh thoảng đến thăm mẹ Tần Dịch.
Cuộc sống như vậy…
Bình yên hơn tôi từng tưởng tượng.
Đúng chín giờ.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Một người đàn ông mặc sơ mi trắng bước vào.
Trên tay cầm một bó hướng dương.
Là Lục Cảnh Hành.
Anh đặt bó hoa lên quầy.
“Chào bà chủ.”
Tôi nhìn anh.
Khẽ cười.
“Lục tổng.”
“Hôm nay muốn mua gì?”
Anh suy nghĩ vài giây.
“Muốn mua một cơ hội.”
Tôi bật cười.
“Ở đây không bán.”
Anh cũng cười theo.
“Vậy tôi đặt trước.”
Từ hôm ấy.
Ngày nào anh cũng đến.
Có hôm mua một cành hồng.
Có hôm mua một chậu sen đá.
Có hôm…
Chỉ đứng trước cửa nhìn tôi cắm hoa.
Rồi lặng lẽ rời đi.
Không làm phiền.
Không ép buộc.
Cũng không nhắc đến chuyện cũ.
…
Một tháng sau.
Tôi tan làm khá muộn.
Vừa kéo cửa cuốn xuống.
Đã nhìn thấy anh đứng dưới gốc cây đối diện.
Trên tay vẫn là ly cà phê nóng.
“Hôm nay tăng ca?”
Tôi gật đầu.
“Sao anh còn chưa về?”
“Đợi cô.”
“Đợi làm gì?”
“Sợ cô đi bộ một mình.”
Tôi nhìn con phố sáng đèn.
Chỉ cách nhà tôi chưa đến năm phút.
“Lục tổng.”
“Anh có biết.”
“Anh đang theo đuổi người khác rất vụng về không?”
Anh khẽ gật đầu.
“Tôi biết.”
“Tôi chưa từng theo đuổi ai.”
“Nên chỉ biết…”
“Nếu sợ cô đói.”
“Thì mua đồ ăn.”
“Nếu sợ cô lạnh.”
“Thì đứng chờ.”
“Nếu nhớ cô.”
“Thì tìm lý do đi ngang qua.”
Tôi nhìn anh.
Không nhịn được cười.
“Lục tổng.”
“Anh thật sự rất ngốc.”
Anh cũng cười.
“Ừ.”
“Nhưng lần này.”
“Tôi muốn ngốc đến cùng.”
…
Ba tháng sau.
Ông nội Lục tìm đến tiệm hoa.
Ông chống gậy đi một vòng.
Nhìn từng chậu hoa nhỏ.
Cuối cùng dừng trước mặt tôi.
“Con vẫn chưa tha thứ cho nó?”
Tôi rót một tách trà.
Đẩy về phía ông.
“Ông nội.”
“Con không trách anh ấy.”
“Chỉ là…”
“Con sợ.”
“Sợ điều gì?”
“Tần Dịch.”
“Tần Dịch sẽ biến thành một vết sẹo.”
“Tần Dịch sẽ bị con quên.”
Ông nội nhìn tôi.
Rồi bật cười.
“Con bé ngốc.”
Ông chỉ vào trái tim tôi.
“Người thật sự quan trọng.”
“Không ở trong ký ức.”
“Mà ở đây.”
“Con lấy chồng.”
“Không có nghĩa là phản bội người đã khuất.”
“Con hạnh phúc.”
“Mới là điều nó mong nhìn thấy.”
Ông đứng dậy.
Trước khi đi còn nói một câu.
“À.”
“Nó bán toàn bộ cổ phần của mình rồi.”
Tôi khựng lại.
“Cái gì?”
“Lục Cảnh Hành.”
“Nó từ chức.”
“Rời hội đồng quản trị.”
“Bây giờ.”
“Nó chỉ là một kiến trúc sư.”
“Nó nói…”
“Nó muốn tự tay xây lại Thanh Hà.”
…
Tôi tìm thấy anh ở công trường.
Không còn vest.
Không còn thư ký.
Không còn xe sang.
Anh đội mũ bảo hộ.
Đang cùng công nhân xem bản vẽ.
Mặt trời rất gắt.
Áo sơ mi sau lưng anh đã ướt đẫm.
Một công nhân cười hỏi.
“Lục kỹ sư.”
“Nghe nói anh từng là tổng tài thật hả?”
Anh cười.
“Từng.”
“Không tiếc à?”
“Có.”
“Tiếc cái gì?”
“Tiếc là trước đây.”
“Tôi xây rất nhiều tòa nhà.”
“Nhưng lại không biết.”
“Muốn giữ một người.”
“Phải xây bằng sự chân thành.”
Tôi đứng phía sau.
Lặng lẽ nghe hết.
Đúng lúc ấy.
Anh quay đầu.
Nhìn thấy tôi.
Cả người bỗng sững lại.
“Kiều Uyển?”
Tôi bước từng bước về phía anh.
Đến trước mặt.
Đưa cho anh một bó cúc trắng.
Anh nhận lấy.
Có chút luống cuống.
“Tặng tôi?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Tần Dịch từng nói.”
“Người làm sai.”
“Quan trọng nhất không phải xin lỗi.”
“Mà là sửa sai.”
“Tôi nghĩ…”
“Anh đã làm được.”
Đôi mắt Lục Cảnh Hành đỏ lên.
Anh nắm chặt bó hoa.
Khàn giọng hỏi.
“Vậy…”
“Chúng ta…”
“Còn có thể không?”
Tôi không trả lời ngay.
Chỉ nhìn công trường phía sau.
Nơi từng chôn vùi quá nhiều sinh mạng.
Bây giờ.
Đang được xây dựng lại từng chút một.
Giống như cuộc đời chúng tôi.
Đổ nát.
Rồi bắt đầu hồi sinh.
Tôi khẽ đưa tay.
Chủ động nắm lấy tay anh.
Mỉm cười.
“Cảnh Hành.”
“Lần này.”
“Đừng để em phải chờ nữa.”
Anh siết chặt tay tôi.
Khóe mắt đỏ hoe.
“Được.”
“Anh sẽ không để em chờ.”
Ánh nắng chiều xuyên qua tầng mây.
Chiếu lên hai bàn tay đang nắm chặt.
Con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Nhưng lần này.
Chúng tôi sẽ cùng nhau đi hết.