Đầu ngón tay tôi khẽ gõ lên thành chén.
Trong đại sảnh, đến cả tiếng hít thở cũng trở nên rõ ràng.
Tống Nhược Lan vẫn quỳ trước mặt tôi, hai tay nâng chén trà lên quá đỉnh đầu. Hơi nóng từ chén trà bốc lên, phủ một lớp sương mỏng trước gương mặt tái nhợt của cô ta.
Không ai dám lên tiếng.
Ngay cả Lục Cảnh Hành cũng chỉ đứng lặng bên cạnh.
Tôi nhìn chén trà ấy thật lâu rồi mới chậm rãi mở lời.
“Tống tiểu thư.”
Giọng nói không lớn, nhưng đủ khiến tất cả mọi người ngẩng đầu.
“Tôi có một chuyện muốn hỏi.”
Cô ta ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.
“Thiếu phu nhân cứ hỏi.”
Tôi mỉm cười.
“Chén trà này, cô đang dâng cho tôi với thân phận gì?”
Lời vừa dứt, cả đại sảnh lập tức rơi vào im lặng.
Ánh mắt Tống Nhược Lan thoáng cứng lại.
Lục Cảnh Hành cũng khẽ cau mày.
Tôi vẫn bình thản nhìn cô ta.
“Nếu cô là khách của Lục gia, khách không cần quỳ.”
“Nếu cô xem mình như em gái của Lục gia, vậy khi gặp tôi, ít nhất cũng phải gọi một tiếng chị dâu.”
“Nhưng từ lúc bước vào cửa đến giờ, cô chỉ gọi tôi là Thiếu phu nhân.”
Tôi hơi nghiêng đầu.
“Vậy rốt cuộc cô dùng thân phận nào để quỳ ở đây?”
Môi Tống Nhược Lan run nhẹ.
Một lúc lâu vẫn không thốt nổi lời nào.
Những người hầu phía sau cúi đầu, nhưng ai nấy đều lén trao đổi ánh mắt.
Bọn họ cũng bắt đầu nhận ra.
Đúng vậy.
Nếu là người ngoài thì không cần dâng trà.
Nếu là người nhà thì phải gọi chị dâu.
Còn nếu…
Không khí bỗng trở nên vô cùng vi diệu.
Tống Nhược Lan cắn môi.
“Em… em chỉ muốn xin lỗi…”
Tôi cắt ngang.
“Xin lỗi cũng phải có thân phận.”
“Cô muốn xin lỗi vì làm phiền đêm tân hôn của chúng tôi, hay muốn tuyên bố với tất cả mọi người rằng người tối qua ở bên Lục Cảnh Hành là cô?”
Sắc mặt Tống Nhược Lan lập tức trắng bệch.
Cô ta vội vàng lắc đầu.
“Không… em không có ý đó…”
“Nếu không có.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Vậy chén trà này, tôi không thể nhận.”
Không phải tôi không muốn nhận.
Mà là cô ta không có tư cách dâng.
Một câu nói nhẹ nhàng.
Lại giống như chiếc búa nện thẳng xuống mặt bàn.
Ngay cả dì Ngô đứng phía sau cũng bất giác ngẩng đầu nhìn tôi.
Lục Cảnh Hành im lặng hồi lâu.
Cuối cùng anh bước lên trước một bước.
“Nhược Lan.”
Giọng anh bình tĩnh.
“Đứng lên.”
Tống Nhược Lan sững người.
Đôi mắt cô ta lập tức đỏ hơn.
“Anh Cảnh Hành…”
Lục Cảnh Hành nhìn cô ta.
“Kiều Uyển nói đúng.”
“Quy củ của Lục gia không có sai.”
“Từ nay về sau, chuyện như hôm nay đừng làm nữa.”
Từng chữ rơi xuống.
Gương mặt Tống Nhược Lan gần như mất sạch huyết sắc.
Cô ta không ngờ người mở miệng đầu tiên lại là Lục Cảnh Hành.
Đôi tay nâng chén trà khẽ run lên.
Đúng lúc ấy.
Thân thể cô ta bỗng mềm nhũn.
“A…”
Cả người nghiêng về phía trước.
Lục Cảnh Hành theo bản năng đưa tay đỡ lấy.
“Tống tiểu thư!”
Tiếng kinh hô vang lên khắp đại sảnh.
Tống Nhược Lan yếu ớt tựa vào người anh.
Một tay ôm lấy trán.
“Đầu em…”
“Lại đau rồi…”
Mấy người hầu lập tức cuống cuồng chạy tới.
“Chắc bệnh cũ lại tái phát!”
“Nhanh gọi bác sĩ!”
Tôi lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Giống hệt đêm tân hôn.
Chỉ cần Tống Nhược Lan nhăn mày.
Lục Cảnh Hành sẽ lập tức xuất hiện.
Tôi đứng dậy.
“Dì Ngô.”
“Có.”
“Mời bác sĩ của Lục gia tới.”
Lục Cảnh Hành ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi bình thản nói:
“Đã phát bệnh thì phải khám.”
“Nếu cứ dựa vào lời nói của Tống tiểu thư mà kết luận, sau này người ngoài sẽ cho rằng Lục gia không coi trọng sức khỏe của cô ấy.”
Tôi quay sang nhìn vệ sĩ.
“Đưa Tống tiểu thư sang phòng khách.”
“Bác sĩ sẽ đến ngay.”
Không ai phản đối.
Lục Cảnh Hành chỉ im lặng bế Tống Nhược Lan rời đi.
Nửa giờ sau.
Bác sĩ già của Lục gia thu lại ống nghe.
Ông tháo kính, chậm rãi nói:
“Không có gì đáng ngại.”
“Có lẽ chỉ vì cảm xúc dao động.”
“Nghỉ ngơi vài hôm là được.”
Tống Nhược Lan cắn môi.
“Nhưng đầu cháu…”
Bác sĩ cười hiền.
“Nếu không yên tâm, ngày mai tôi sẽ sắp xếp chụp kiểm tra toàn diện.”
“Thuận tiện lập hồ sơ sức khỏe đầy đủ.”
Nghe đến hai chữ “hồ sơ”, vẻ mặt cô ta thoáng cứng lại.
Tôi khẽ mỉm cười.
“Như vậy rất tốt.”
“Từ nay về sau mỗi lần Tống tiểu thư không khỏe, cứ dựa theo hồ sơ điều trị.”
“Không cần mọi người đoán già đoán non.”
Dì Ngô lập tức gật đầu.
“Tôi sẽ sắp xếp.”
Mấy người hầu cũng đồng loạt đáp lời.
Không ai để ý.
Sắc mặt Tống Nhược Lan càng lúc càng khó coi.
Bởi từ hôm nay.
Mỗi lần cô ta phát bệnh.
Đều sẽ có bác sĩ.
Có hồ sơ.
Có kết quả kiểm tra.
Muốn giả bệnh cũng không còn dễ dàng nữa.
Lục Cảnh Hành đứng cạnh cửa, ánh mắt dừng trên người tôi rất lâu.
Anh bỗng nhận ra.
Người phụ nữ này từ đầu đến cuối chưa từng nổi giận.
Không khóc.
Không chất vấn.
Không tranh giành.
Nhưng chỉ vài câu nói.
Đã chặn kín mọi đường lui của đối phương.
Sau khi bác sĩ thu dọn dụng cụ, ông vô tình làm rơi một chiếc phong bì cũ.
Một tập giấy mỏng trượt khỏi túi hồ sơ.
Tôi cúi xuống nhặt giúp.
Ánh mắt vừa lướt qua hàng chữ trên góc giấy, cả người tôi bỗng khựng lại.
Trên bìa hồ sơ in rõ mấy dòng chữ màu đen.
Hồ sơ y tế đội cứu hộ vụ sạt lở núi Thanh Hà.
Bên dưới là danh sách những người tham gia cứu nạn.
Ánh mắt tôi dừng ở một cái tên quen thuộc.
Tên người đàn ông đã từng hứa sẽ cưới tôi.
Tên người mãi mãi không thể trở về.
Ngón tay tôi khẽ siết chặt tập hồ sơ.
Đúng lúc ấy.
Một bàn tay khác cũng đưa tới.
Lục Cảnh Hành.
Anh nhìn thấy cái tên trên trang giấy.
Đồng tử khẽ co lại.
Hai chúng tôi cùng nắm lấy tập hồ sơ.
Không ai lên tiếng.
Nhưng tôi biết.
Trong khoảnh khắc ấy.
Có một bí mật đã bị xé mở.