Ánh mắt tôi vẫn dừng trên cái tên trong tập hồ sơ.
Ba năm.
Đã ba năm trôi qua, tôi chưa từng nhìn thấy tên anh xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Người chết rồi, dường như cũng biến mất khỏi thế giới của người sống.
Thế nhưng hôm nay, cái tên ấy lại hiện ra trước mắt tôi, nằm giữa tập hồ sơ của Lục gia.
“Tập hồ sơ này…”
Tôi ngẩng đầu nhìn vị bác sĩ già.
“Ông lấy từ đâu?”
Ông khựng lại một chút rồi nhận lấy xấp giấy trong tay tôi.
“Đây là hồ sơ cũ của bệnh viện.”
“Mấy hôm trước nhà chính muốn cập nhật hồ sơ sức khỏe cho người trong Lục gia nên bệnh viện tiện thể chuyển một số tài liệu lưu trữ sang để sàng lọc. Có lẽ lúc thu dọn đã để lẫn.”
Ông lật vài trang, vẻ mặt cũng có chút bất ngờ.
“Tại sao hồ sơ cứu hộ năm đó lại ở đây…”
Tôi đưa tay.
“Cho tôi xem được không?”
Ông hơi do dự.
Lục Cảnh Hành đứng bên cạnh chậm rãi lên tiếng.
“Đưa cô ấy.”
Bác sĩ gật đầu, giao tập hồ sơ lại cho tôi.
Tôi mở từng trang thật chậm.
Danh sách đội cứu hộ.
Danh sách người bị thương.
Danh sách người t.ử n.ạn.
Mỗi cái tên đều giống như một vết dao cắt ngang ký ức.
Cho đến khi tôi lật sang trang cuối cùng.
Một bức ảnh tập thể đã ố vàng rơi xuống.
Đó là tấm ảnh chụp trước khi đội cứu hộ lên đường.
Anh đứng ở hàng thứ hai.
Vẫn là nụ cười rạng rỡ ấy.
Vẫn là bộ đồng phục màu cam đã in sâu trong trí nhớ tôi.
Tôi khẽ vuốt lên góc bức ảnh.
Bỗng nghe thấy giọng Lục Cảnh Hành phía sau.
“Đó là…”
Tôi không quay đầu.
“Là vị hôn phu của tôi.”
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Một lúc sau, anh mới khẽ hỏi:
“Ba năm trước… anh ấy mất trong vụ sạt lở?”
“Tôi tưởng chuyện này cả Giang Thành đều biết.”
Tôi gấp bức ảnh lại.
“Không ngờ Lục tổng cũng có chuyện chưa từng nghe.”
Lục Cảnh Hành không đáp.
Chỉ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trong tay tôi.
Đôi mày anh dần nhíu lại.
“Tôi thấy… hình như từng gặp anh ấy.”
Tôi khựng tay.
“Lục tổng gặp?”
Anh gật đầu.
“Chỉ là có chút quen mắt.”
“Tôi không nhớ rõ.”
Tôi khẽ cười.
“Người đã mất ba năm rồi.”
“Có lẽ anh nhớ nhầm.”
Không ai nói thêm gì.
Tôi ôm tập hồ sơ rời khỏi phòng khách.
…
Buổi tối.
Tôi ngồi một mình trong phòng làm việc.
Chiếc đèn bàn hắt xuống mặt bàn thứ ánh sáng vàng nhạt.
Tôi mở toàn bộ hồ sơ ra.
Những trang giấy đã cũ đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể rách.
Đa phần đều là báo cáo cứu hộ.
Thời gian.
Địa điểm.
Số người bị thương.
Danh sách nhân viên tham gia.
Không có gì đặc biệt.
Cho đến khi tôi nhìn thấy một tờ biên bản hiện trường.
“Báo cáo ban đầu.”
“Khu vực xảy ra sự cố thuộc công trình mở rộng khu nghỉ dưỡng Thanh Hà.”
Tôi hơi sững người.
Thanh Hà.
Ba chữ ấy khiến tôi nhớ tới một cuộc trò chuyện cách đây không lâu.
Trong bữa kính trà.
Có người từng nhắc đến.
Đó là dự án đầu tiên Lục Cảnh Hành tiếp quản sau khi trở về nước.
Tôi tiếp tục lật.
Ngay dưới dòng tên chủ đầu tư.
Có thêm một dòng nhỏ.
“Đơn vị cung ứng vật liệu: Công ty Kiến Tân.”
Tôi nhíu mày.
Cái tên này rất quen.
Hình như từng nghe cha nhắc đến.
Đúng lúc ấy.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Cốc… cốc…”
Tôi khép tập hồ sơ lại.
“Mời vào.”
Dì Ngô bưng một ly sữa nóng bước vào.
“Thiếu phu nhân.”
“Tối rồi, cô nghỉ sớm đi.”
Tôi mỉm cười nhận lấy.
“Dì Ngô.”
“Tôi hỏi một chuyện.”
“Bà cứ nói.”
“Dự án Thanh Hà năm đó có liên quan đến Lục gia sao?”
Động tác của dì Ngô khựng lại.
Một thoáng rất ngắn.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Bà chậm rãi gật đầu.
“Có.”
“Đó là dự án do nhị gia phụ trách.”
“Sau khi xảy ra tai nạn, ông nội rất tức giận.”
“Không lâu sau đã thu toàn bộ quyền quản lý, giao lại cho tiên sinh.”
Tôi hỏi tiếp.
“Lục Cảnh Hành từng đến hiện trường?”
“Lúc xảy ra sự cố thì chưa.”
“Bởi khi ấy tiên sinh vẫn ở nước ngoài.”
“Tôi chỉ nhớ sau khi tai nạn kết thúc, cậu ấy có trở về một chuyến.”
Tôi im lặng.
Nếu đúng như vậy.
Lục Cảnh Hành không phải người trực tiếp phụ trách.
Vậy tại sao lúc nhìn thấy tấm ảnh anh lại có phản ứng như thế?
Dì Ngô rời đi.
Tôi lại mở tập hồ sơ.
Lần này.
Một góc giấy bị gấp lên thu hút ánh mắt tôi.
Tôi cẩn thận mở ra.
Bên trong kẹp một tờ phiếu mượn hồ sơ.
Có rất nhiều chữ ký.
Tên bác sĩ.
Tên cảnh sát.
Tên điều tra viên.
Rồi…
Ngón tay tôi dừng lại.
Dòng cuối cùng.
Người mượn: Tống Nhược Lan.
Thời gian.
Một tháng sau vụ sạt lở.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên ấy rất lâu.
Một người không liên quan.
Vì sao lại đến bệnh viện mượn hồ sơ cứu hộ?
Đúng lúc đó.
Điện thoại trên bàn đổ chuông.
Là một số lạ.
Tôi vừa nhấc máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông trung niên.
“Cô là cô Kiều Uyển phải không?”
“Đúng.”
“Tôi là nhân viên lưu trữ cũ của bệnh viện Thanh Hà.”
“Tôi vừa nghe bác sĩ Chu nói cô đang tìm hồ sơ vụ sạt lở.”
“Tôi nhớ năm đó…”
Người đàn ông bỗng hạ thấp giọng.
“Có một trang tài liệu đã biến mất.”
Tim tôi chợt thắt lại.
“Trang gì?”
“Là danh sách những người đầu tiên có mặt tại hiện trường.”
“Tôi nhớ rất rõ.”
“Bởi hôm đó có người yêu cầu chúng tôi xóa toàn bộ bản sao.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Ai yêu cầu?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Ngay khi người đàn ông chuẩn bị trả lời.
Bỗng vang lên một tiếng va đập thật lớn.
Rầm!
Tiếp theo là tiếng điện thoại rơi xuống đất.
“Các… các người…”
“Đừng…”
Cuộc gọi đột ngột ngắt kết nối.
Tôi lập tức đứng bật dậy.
Trong căn phòng yên tĩnh.
Điện thoại chỉ còn vang lên những tiếng tút dài lạnh lẽo.
Tôi cúi đầu nhìn màn hình.
Bàn tay bất giác siết chặt.
Một dự cảm chưa từng có dâng lên trong lòng.
Có người.
Đang cố giấu đi sự thật của vụ sạt lở năm ấy.