Sáng hôm sau.
Tin tức về Hạ Cảnh Châu và Sầm Mạn Thanh xuất hiện trên khắp các trang mạng xã hội.
Bức ảnh hai người đứng cạnh nhau trong hội nghị.
Ảnh cùng uống cà phê.
Ảnh chiếc đồng hồ nam.
Cùng dòng trạng thái đầy ẩn ý của Sầm Mạn Thanh.
Tuy không ai nói rõ điều gì.
Nhưng hàng nghìn bình luận đã tự ghép thành một câu chuyện.
“Đúng là trai tài gái sắc.”
“Nghe nói sắp đính hôn.”
“Thảo nào hai người lúc nào cũng đi cùng nhau.”
Trong chưa đầy hai giờ.
Từ khóa “Hạ Cảnh Châu” leo lên bảng tìm kiếm.
Ngay cả Roman cũng gọi điện hỏi.
“Hạ, chuyện trên mạng là sao?”
Hạ Cảnh Châu nhìn những bức ảnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Anh lập tức gọi cho Sầm Mạn Thanh.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
“Cảnh Châu.”
“Những bài đăng kia là ý gì?”
“Chỉ là cư dân mạng hiểu lầm thôi.”
“Em xóa ngay.”
“Cảnh Châu.”
Giọng Sầm Mạn Thanh vẫn dịu dàng.
“Nếu em xóa bây giờ, chẳng phải càng chứng minh chúng ta có vấn đề sao?”
“Cứ để vài hôm rồi tính.”
“Không được.”
Hạ Cảnh Châu gần như gằn từng chữ.
“Anh bảo em xóa.”
Lần đầu tiên.
Sầm Mạn Thanh nghe thấy giọng điệu lạnh lùng ấy.
Nụ cười trên môi cô ta cũng biến mất.
“Được.”
“Nếu anh đã muốn.”
“Em sẽ xóa.”
Cúp điện thoại.
Ánh mắt cô ta hoàn toàn lạnh xuống.
Nếu đã không thể giữ được Hạ Cảnh Châu.
Vậy cô ta cũng sẽ không để anh yên ổn.
…
Mười giờ sáng.
Ban lãnh đạo Viễn Thịnh triệu tập cuộc họp khẩn.
Vừa bước vào phòng họp, Hạ Cảnh Châu đã cảm nhận được bầu không khí khác thường.
Chủ tịch đặt một xấp tài liệu xuống trước mặt anh.
“Giải thích đi.”
Đó là toàn bộ ảnh chụp đang lan truyền trên mạng.
Còn có cả đơn khiếu nại của một đối tác.
“Hạ tổng.”
“Một người sắp công khai đính hôn với cố vấn thương hiệu của khách hàng.”
“Chúng tôi có lý do nghi ngờ tính công bằng trong quá trình đàm phán.”
Hạ Cảnh Châu siết chặt hai tay.
“Đó là hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?”
Một vị cổ đông cười lạnh.
“Hiểu lầm mà để dư luận ồn ào thế này?”
“Hiểu lầm mà ngay cả khách hàng cũng gọi điện hỏi?”
“Anh biết hôm nay giá cổ phiếu giảm bao nhiêu không?”
Không ai cho anh cơ hội giải thích.
Cuộc họp kết thúc bằng quyết định tạm đình chỉ toàn bộ quyền phụ trách dự án của anh để phục vụ điều tra nội bộ.
Khi bước ra khỏi phòng họp.
Hạ Cảnh Châu bỗng nhớ đến một câu nói của tôi.
“Có những thứ mất đi rồi…”
“Không bù lại được.”
Lúc ấy anh không hiểu.
Bây giờ.
Anh đã bắt đầu hiểu.
…
Buổi chiều.
Tôi đang họp thì nhận được cuộc gọi từ luật sư Trần.
“Cô Lâm.”
“Có chuyện gì sao?”
“Chúng tôi vừa nhận được một email nặc danh.”
“Email?”
“Trong đó có rất nhiều ảnh và tin nhắn giữa chồng cô với cô Sầm.”
Tôi im lặng vài giây.
“Được.”
“Anh chuyển cho tôi.”
Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi mở tập tài liệu.
Bên trong không có bất kỳ đoạn hội thoại yêu đương nào.
Không có lời tỏ tình.
Không có bằng chứng ngoại tình thể xác.
Nhưng…
Lại có hàng trăm tin nhắn hỏi han mỗi ngày.
“Ăn chưa?”
“Dạ dày còn đau không?”
“Hôm nay tan làm anh qua đón.”
“Có nhớ uống thuốc không?”
Từng câu.
Từng chữ.
Đều là sự dịu dàng mà một người chồng đáng lẽ chỉ nên dành cho vợ mình.
Tôi lặng lẽ đóng máy tính.
Không còn thấy đau nữa.
Chỉ còn tiếc.
Tiếc cho chính mình của những năm trước.
…
Chiều tối.
Roman chủ động hẹn Hạ Cảnh Châu gặp riêng.
Ông đặt một chiếc USB lên bàn.
“Bên trong là toàn bộ camera phòng họp hôm ấy.”
Hạ Cảnh Châu ngẩng đầu.
“Ý ông là gì?”
Roman chậm rãi nói.
“Hôm xảy ra chuyện ở khách sạn.”
“Tôi biết anh đang nghi ngờ cô Lâm.”
“Nhưng tôi nghĩ…”
“Anh nên xem một thứ.”
Đoạn video được mở lên.
Trong hình.
Sau khi Roman vô tình nói câu “cô yêu tinh nhỏ”.
Tôi chỉ im lặng vài giây.
Rồi dùng tiếng Nga hỏi về rượu vang.
Không hề chất vấn.
Không hề nổi nóng.
Sau đó.
Là ánh mắt kinh ngạc của chính Hạ Cảnh Châu.
Roman nhấp một ngụm trà.
“Từ đầu đến cuối.”
“Người giữ thể diện cho anh…”
“Đều là cô ấy.”
“Nếu hôm đó cô Lâm muốn.”
“Chỉ cần nói thêm một câu.”
“Anh đã mất mặt trước toàn bộ đối tác.”
“Nhưng cô ấy không làm.”
“Bởi vì…”
“Cô ấy vẫn muốn bảo vệ anh.”
Hạ Cảnh Châu nhìn chằm chằm màn hình.
Hình ảnh tôi lặng lẽ lau tay, bình tĩnh mỉm cười với anh lặp đi lặp lại.
Bỗng nhiên.
Hai mắt anh đỏ hoe.
Thì ra.
Người làm tổn thương tôi nhiều nhất.
Không phải Sầm Mạn Thanh.
Mà chính là anh.
…
Tối đó.
Hạ Cảnh Châu đứng rất lâu trước cửa nhà.
Trong tay là một bó hoa loa kèn trắng mà tôi từng thích nhất.
Anh hít sâu một hơi.
Lấy chìa khóa mở cửa.
Nhưng vừa bước vào.
Anh đã sững người.
Trong phòng khách vẫn sạch sẽ như cũ.
Đồ đạc vẫn nguyên vẹn.
Chỉ có điều…
Chiếc tủ trưng bày cạnh cửa đã trống một khoảng.
Bức ảnh cưới của chúng tôi.
Không còn nữa.
Trên bàn ăn.
Chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ.
Nét chữ quen thuộc, ngay ngắn như mọi khi.
“Em chuyển về cơ quan ở tạm vài hôm.”
“Đơn ly hôn em đã ký.”
“Khi nào anh đồng ý, cứ gọi cho luật sư Trần.”
Hạ Cảnh Châu đứng bất động.
Bó hoa trong tay rơi xuống nền nhà.
Những cánh hoa trắng lặng lẽ tản ra khắp sàn gỗ.
Lần đầu tiên trong tám năm.
Căn nhà vẫn sáng đèn.
Nhưng người anh muốn gặp nhất…
Đã thật sự không còn ở đó nữa.