Sáng hôm sau, Hạ Cảnh Châu như thường lệ xuống bếp.
Tôi đã dậy từ sớm.
Bữa sáng vẫn là bánh mì nướng, trứng lòng đào và một cốc sữa nóng đặt ngay ngắn trên bàn.
Anh nhìn tôi vài giây rồi mới kéo ghế ngồi xuống.
“Còn giận anh à?”
Tôi phết mứt lên lát bánh mì, giọng bình thản.
“Không.”
Anh khẽ nhíu mày.
Nếu là trước đây, chỉ cần tôi nói “không”, anh sẽ biết tôi đang giận thật.
Rồi anh sẽ tìm cách dỗ dành.
Nhưng hôm nay, tôi thật sự không còn muốn cãi nữa.
Thấy tôi vẫn như mọi ngày, Hạ Cảnh Châu cũng thầm thở phào.
Có lẽ tối qua chỉ là một cơn ghen của phụ nữ.
Chỉ cần vài hôm nữa, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Anh đứng dậy cầm áo vest.
“Anh phải đến công ty sớm.”
“Ừ.”
“Chiều nay có thể về muộn.”
“Được.”
Từ đầu đến cuối, tôi không hỏi anh đi đâu.
Không hỏi gặp ai.
Cũng không nhắc đến Sầm Mạn Thanh.
Trái lại, chính sự bình tĩnh của tôi lại khiến anh có chút không quen.
Trước khi ra khỏi cửa, anh quay đầu nhìn tôi.
“Em không hỏi gì anh sao?”
Tôi ngước mắt.
“Hỏi gì?”
Anh khựng lại hai giây rồi cười.
“Không có gì.”
Cánh cửa khép lại.
Trong căn nhà chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc.
Tôi cầm cốc sữa lên uống một ngụm.
Hóa ra…
Khi đã không còn kỳ vọng, lòng người thật sự có thể bình yên đến thế.
Vừa bước vào công ty, thư ký đã đi theo Hạ Cảnh Châu vào phòng làm việc.
“Tổng giám đốc Hạ, ngài Roman vừa gọi điện tới.”
Anh lập tức ngẩng đầu.
“Ông ấy nói gì?”
“Ông ấy bảo khi nào anh rảnh thì gọi lại.”
Hạ Cảnh Châu không chần chừ, lập tức bấm số.
Điện thoại chỉ đổ chuông một tiếng đã được kết nối.
Giọng Roman vẫn sang sảng như mọi khi.
“Hạ, hôm qua tôi về gấp quá nên chưa kịp hỏi.”
“Ông cứ nói.”
“Vợ anh… làm ở công ty xuất nhập khẩu thật sao?”
Hạ Cảnh Châu cười.
“Đúng vậy.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Roman chậm rãi nói.
“Không giống.”
“Nghĩa là sao?”
“Tối qua lúc cô ấy nói tiếng Nga, tôi đã rất bất ngờ.”
Hạ Cảnh Châu tựa lưng vào ghế.
“Cô ấy học từ hồi đại học, phát âm khá chuẩn.”
Roman lập tức phủ nhận.
“Không.”
“Đó không phải kiểu phát âm của người học ở trường.”
Hạ Cảnh Châu nhíu mày.
“Ý ông là gì?”
“Tôi từng tiếp xúc với rất nhiều phiên dịch.”
“Cách dùng từ, ngữ điệu, tốc độ phản xạ và khả năng chuyển giọng của cô ấy… đều giống phiên dịch cabin chuyên nghiệp.”
“Đặc biệt là khẩu âm.”
Roman dừng một chút.
“Đó là chuẩn Moskva.”
“Tôi gần như có thể khẳng định, cô ấy từng làm việc trong môi trường ngoại giao hoặc các hội nghị quốc tế.”
Bàn tay cầm điện thoại của Hạ Cảnh Châu khựng lại.
Anh bật cười.
“Ông nghĩ nhiều rồi.”
“Vợ tôi chỉ là nhân viên theo dõi đơn hàng.”
Roman không tranh luận.
Chỉ nhẹ nhàng hỏi lại.
“Anh đã từng tận mắt nhìn thấy cô ấy làm việc chưa?”
Một câu hỏi rất đơn giản.
Lại khiến Hạ Cảnh Châu bỗng nghẹn lời.
Đúng vậy.
Anh chưa từng.
Suốt tám năm.
Anh chưa từng đến công ty đón vợ.
Cũng chưa từng biết chính xác cô làm ở bộ phận nào.
Mỗi lần hỏi.
Cô đều chỉ cười.
“Theo dõi đơn hàng.”
Anh cũng chưa từng nghi ngờ.
Roman khẽ thở dài.
“Có thể tôi nhầm.”
“Nhưng người có trình độ như vậy… tuyệt đối không thể chỉ học vài môn tự chọn.”
Cuộc gọi kết thúc.
Hạ Cảnh Châu vẫn ngồi bất động.
Không hiểu sao, trong đầu anh liên tục hiện lên hình ảnh tối qua.
“Từ hồi đại học.”
“Học môn tự chọn.”
Sau đó là ánh mắt bình tĩnh của cô.
Không hề hoảng loạn.
Không hề chột dạ.
Ngược lại…
Chính anh mới là người mất bình tĩnh.
Buổi chiều.
Hạ Cảnh Châu liên tục mất tập trung trong cuộc họp.
Đến khi tan họp, anh gọi thư ký vào.
“Đi điều tra giúp tôi.”
Thư ký hơi ngạc nhiên.
“Điều tra ai ạ?”
“…Vợ tôi.”
Thư ký sửng sốt.
“Ý anh là…”
“Kiểm tra xem công ty cô ấy làm việc.”
“Cả chức vụ nữa.”
Thư ký không dám hỏi thêm.
Nửa giờ sau.
Bản báo cáo được đặt lên bàn.
Tên công ty.
Địa chỉ.
Chức vụ.
Tất cả đều khớp.
Nhân viên theo dõi đơn hàng.
Không sai một chữ.
Hạ Cảnh Châu nhìn chằm chằm bản báo cáo.
Không biết vì sao, trong lòng anh chẳng hề thấy nhẹ nhõm.
Ngược lại…
Cảm giác bất an càng lúc càng rõ.
Anh cầm điện thoại.
Mở khung trò chuyện với tôi.
Ngón tay dừng trên màn hình rất lâu.
Cuối cùng chỉ nhắn một câu.
“Tối nay em có tăng ca không?”
Tin nhắn nhanh chóng được trả lời.
“Có.”
Anh nhìn chữ “Có” ấy rất lâu.
Không hiểu sao, lần đầu tiên trong tám năm, anh nảy sinh ý định đến đón vợ tan làm.
Gần sáu giờ chiều.
Chiếc xe của Hạ Cảnh Châu dừng cách công ty tôi không xa.
Anh ngồi trong xe, kiên nhẫn chờ.
Nhưng hơn nửa tiếng trôi qua.
Vẫn không thấy tôi bước ra.
Anh nhíu mày.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi gọi tới.
“Anh.”
“Em tan làm chưa?”
“Chưa. Hôm nay có việc gấp, chắc phải về muộn.”
“Anh đang ở gần công ty em.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Rồi tôi khẽ cười.
“Vậy à? Nhưng hôm nay chắc anh không đợi được đâu.”
“Sao vậy?”
“Em vừa được điều đi gặp khách hàng.”
“Ở đâu?”
“Tận ngoại thành.”
“Không tiện nói nhiều, em phải vào họp rồi.”
Điện thoại cúp máy.
Hạ Cảnh Châu nhìn tòa nhà trước mặt.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Anh mở cửa xe, bước vào sảnh.
Cô lễ tân lịch sự mỉm cười.
“Xin hỏi anh cần tìm ai?”
“Cho tôi hỏi, nhân viên theo dõi đơn hàng Lâm Vãn còn làm ở đây không?”
Cô gái thoáng ngẩn người.
“Lâm Vãn?”
“Xin lỗi, công ty chúng tôi… không có ai tên như vậy.”
Nụ cười trên mặt Hạ Cảnh Châu lập tức cứng lại.
Anh lấy điện thoại, mở ảnh cưới.
“Chính là cô ấy.”
Cô lễ tân nhìn bức ảnh vài giây rồi lắc đầu.
“Xin lỗi anh.”
“Tôi thật sự chưa từng gặp người này.”
Bầu không khí trong đại sảnh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Một cơn gió lạnh từ cửa chính thổi vào.
Hạ Cảnh Châu đứng chết lặng.
Lần đầu tiên sau tám năm chung sống…
Anh chợt nhận ra.
Người phụ nữ ngủ bên cạnh mình mỗi đêm.
Có lẽ…
Anh chưa từng thật sự hiểu cô ấy.