Sáng sớm ba ngày sau.
Khách sạn nơi tổ chức Hội nghị Hợp tác Kinh tế Quốc tế đã chật kín người.
Xe của các đoàn đại biểu lần lượt tiến vào cổng.
Nhân viên an ninh đứng thành hai hàng, kiểm tra từng tấm thẻ ra vào.
Hạ Cảnh Châu bước xuống xe, chỉnh lại cà vạt.
Đây là dự án lớn nhất công ty anh trong năm nay.
Nếu ký được hợp đồng với Roman, giá trị cổ phiếu của tập đoàn sẽ tăng thêm một bậc.
“Tổng giám đốc Hạ.”
Sầm Mạn Thanh cầm tài liệu bước tới.
“Hội nghị sắp bắt đầu rồi.”
Anh gật đầu.
“Hôm nay tuyệt đối không được xảy ra sai sót.”
“Yên tâm.”
Hai người cùng đi vào khu vực dành cho doanh nghiệp.
Trong hội trường, màn hình LED khổng lồ đã sáng lên.
Các đại biểu lần lượt ổn định chỗ ngồi.
Roman ngồi ở hàng ghế đầu, vừa nhìn đồng hồ vừa hỏi thư ký bên cạnh bằng tiếng Nga:
“Phiên dịch của đoàn đã tới chưa?”
“Đã vào vị trí.”
Roman mỉm cười hài lòng.
“Nghe nói lần này vẫn là người lần trước.”
“Đúng vậy.”
“Cô ấy rất xuất sắc.”
…
Hạ Cảnh Châu không hiểu tiếng Nga.
Anh chỉ thấy Roman đột nhiên cười rất vui.
Một lát sau, người dẫn chương trình bước lên sân khấu.
“Hội nghị xin phép được bắt đầu.”
“Đề nghị toàn thể đại biểu ổn định chỗ ngồi.”
Ánh đèn trong hội trường dần dịu xuống.
Cabin phiên dịch trên tầng hai đồng loạt sáng đèn.
Màn hình lớn chuyển sang hình ảnh bên trong cabin.
Ngay khoảnh khắc ấy…
Đồng tử của Hạ Cảnh Châu bỗng co rụt.
Người đang ngồi sau lớp kính trong suốt…
Là tôi.
Tôi mặc bộ vest màu đen được cắt may gọn gàng.
Mái tóc dài búi thấp sau gáy.
Trên tai đeo tai nghe chuyên dụng.
Trước mặt là ba màn hình máy tính cùng hàng chục tài liệu đã được đánh dấu bằng đủ loại ký hiệu.
Không còn dáng vẻ dịu dàng của người vợ vẫn nấu cơm mỗi tối.
Lúc này, gương mặt tôi bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng.
“Tổng… Tổng giám đốc Hạ…”
Thư ký bên cạnh cũng chết lặng.
“Đó… chẳng phải…”
Hạ Cảnh Châu không trả lời.
Ánh mắt anh khóa chặt lên màn hình.
Giống.
Quá giống.
Không.
Không phải giống.
Đó chính là vợ anh.
Tiếng phát biểu đầu tiên vang lên.
Đại biểu nước ngoài nói bằng tiếng Nga.
Gần như cùng một lúc, giọng nói quen thuộc của tôi truyền qua tai nghe của toàn hội trường.
Trôi chảy.
Chính xác.
Không hề có lấy một giây ngập ngừng.
Từng thuật ngữ chuyên ngành được chuyển đổi mượt mà như thể vốn sinh ra bằng tiếng Việt.
Các đại biểu trong nước vừa nghe vừa ghi chép.
Không ai nhận ra phía sau lớp kính ấy, người phụ nữ đang điều khiển cả cuộc giao tiếp của hội nghị.
Hạ Cảnh Châu nắm chặt tay vịn ghế.
Trong đầu anh chỉ còn vang lên một câu nói.
“Một nhân viên theo dõi đơn hàng thì cần tiếng Nga để làm gì?”
Hóa ra…
Ngay từ đầu, người nực cười nhất…
Lại là anh.
Suốt hơn hai giờ.
Ánh mắt Hạ Cảnh Châu gần như chưa từng rời khỏi cabin phiên dịch.
Anh nhìn tôi trao đổi nhanh với đồng nghiệp.
Nhìn tôi liên tục chuyển đổi giữa tiếng Nga, tiếng Anh rồi lại sang tiếng Trung.
Nhìn tôi bình tĩnh xử lý những đoạn phát biểu dài đến mấy phút mà không cần nhìn bản thảo.
Mọi động tác đều thành thạo đến mức như đã lặp lại hàng nghìn lần.
Đây tuyệt đối không phải trình độ của một người “học môn tự chọn”.
Đây là năng lực được tích lũy qua vô số hội nghị cấp cao.
Ngay cả Sầm Mạn Thanh cũng ngây người.
“Cảnh Châu…”
“Chị dâu… sao lại…”
Cô ta chưa nói hết câu.
Roman đã đứng dậy.
Ông quay về phía khu vực doanh nghiệp, cười lớn.
“Tổng giám đốc Hạ.”
“Vợ anh thật khiêm tốn.”
“Nếu biết sớm cô ấy là phiên dịch chính của hội nghị lần này, hôm trước tôi đã không dám nói đùa như thế.”
Xung quanh lập tức có không ít ánh mắt nhìn sang.
“Đó là vợ Tổng giám đốc Hạ?”
“Thật sao?”
“Chính là phiên dịch trên kia?”
“Trời đất, sao trước giờ chưa từng nghe nhắc đến?”
Hạ Cảnh Châu cảm thấy cổ họng khô khốc.
Anh muốn giải thích.
Nhưng lại phát hiện…
Chính anh cũng không biết phải giải thích thế nào.
Bởi vì…
Anh cũng vừa mới biết.
…
Buổi họp kết thúc sau gần ba tiếng.
Các đại biểu lần lượt rời hội trường.
Hạ Cảnh Châu gần như lập tức đứng dậy.
“Tôi ra ngoài một lát.”
Không đợi Sầm Mạn Thanh đáp lời, anh đã bước nhanh về phía khu vực làm việc nội bộ.
Nhưng vừa đến cửa.
Đã bị nhân viên an ninh lịch sự chặn lại.
“Xin lỗi, khu vực này không phận sự miễn vào.”
“Tôi tìm người.”
“Xin hỏi anh tìm ai?”
“Lâm…”
Anh chợt khựng lại.
Bởi vì…
Anh chợt nhận ra.
Ngoài cái tên “vợ”, anh gần như không biết bất cứ chức danh nào của tôi.
Đúng lúc ấy.
Cửa khu vực nội bộ mở ra.
Tôi cùng vài đồng nghiệp bước ra ngoài.
Một vị lãnh đạo trung niên mỉm cười nói với tôi:
“Tiểu Lâm, hôm nay em vất vả rồi.”
“Tổ tiếng Nga xử lý rất tốt.”
“Chiều còn một phiên họp nữa, nghỉ ngơi một chút.”
“Vâng.”
Tôi lễ phép gật đầu.
Vừa ngẩng lên.
Ánh mắt tôi chạm phải Hạ Cảnh Châu.
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ chừng mười mét.
Anh đứng đó.
Trong mắt là sự kinh ngạc, hoang mang và cả một chút xa lạ.
Giống như đang nhìn một người hoàn toàn khác.
Còn tôi…
Chỉ bình tĩnh gật đầu với anh như gặp một người quen tình cờ.
Sau đó thu lại ánh mắt.
Đi ngang qua anh.
Không dừng lại.
Không giải thích.
Cũng không chào hỏi thêm một câu nào.
Mùi hương quen thuộc thoảng qua.
Nhưng lần này…
Khoảng cách giữa hai chúng tôi.
Không còn là mười mét.
Mà là cả một thế giới.