Buổi họp chiều vừa kết thúc, Hạ Cảnh Châu đã đứng chờ bên ngoài khu vực phiên dịch.
Anh chưa từng đợi tôi tan làm.
Tám năm kết hôn, đây là lần đầu tiên.
Nhưng đến khi cánh cửa mở ra, người bước ra lại không phải tôi.
Chỉ có vài phiên dịch viên trẻ vừa đi vừa trao đổi công việc.
Hạ Cảnh Châu tiến lên một bước.
“Xin hỏi… cô Lâm Vãn đâu rồi?”
Một cô gái nhìn anh đầy ngạc nhiên.
“Anh tìm cô Lâm?”
“Đúng.”
“Cô ấy sang phòng họp số ba rồi. Hình như lãnh đạo còn có việc.”
Nói xong, cô gái mỉm cười rồi rời đi.
Hạ Cảnh Châu đứng yên tại chỗ.
Lãnh đạo…
Từ trước đến nay, trong suy nghĩ của anh, công việc của tôi chỉ quanh quẩn với đơn hàng, kho vận và email khách hàng.
Nhưng hôm nay.
Bất kỳ ai ở đây nhắc đến tôi cũng đều mang theo sự kính trọng.
Không giống đồng nghiệp bình thường.
Mà giống như đang nhắc đến một người có năng lực khiến họ thật lòng khâm phục.
Anh lấy điện thoại ra.
Trong khung trò chuyện giữa chúng tôi, tin nhắn gần nhất vẫn là câu anh hỏi tối qua.
“Tối nay em có tăng ca không?”
Tôi trả lời.
“Có.”
Không một lời oán trách.
Không một câu giải thích.
Đột nhiên, Hạ Cảnh Châu nhớ lại rất nhiều chuyện.
Ba năm trước.
Đúng ngày kỷ niệm kết hôn.
Tôi gọi điện báo không thể về ăn tối.
Anh khi ấy còn nổi giận.
“Rốt cuộc công ty em bận đến mức nào? Chỉ là theo dõi đơn hàng thôi mà.”
Tôi im lặng vài giây rồi nhẹ giọng đáp:
“Xin lỗi anh, hôm khác em bù nhé.”
Sau đó, tôi thật sự bù cho anh.
Tự tay nấu cả bàn thức ăn.
Mua bánh kem.
Chuẩn bị quà.
Còn anh lại cho rằng…
Đó là điều hiển nhiên.
Lại thêm một lần.
Anh đi công tác ở châu Âu.
Đột nhiên nhận được tin nhắn của tôi.
“Em cũng đang ở châu Âu.”
Anh còn cười, trêu rằng:
“Công ty em cũng chịu chi thật.”
Tôi chỉ gửi một biểu tượng mặt cười.
Hóa ra…
Có lẽ tôi chưa từng nói dối.
Chỉ là anh chưa từng hỏi đến cùng.
Một cảm giác nặng nề chậm rãi đè lên lồng ngực.
“Tổng giám đốc Hạ.”
Thư ký bước tới.
“Đã điều tra theo yêu cầu của anh.”
Hạ Cảnh Châu lập tức nhận lấy tập tài liệu.
Nhưng càng xem, chân mày anh càng nhíu chặt.
Hồ sơ của tôi sạch sẽ đến kỳ lạ.
Sau khi tốt nghiệp đại học.
Lịch sử công tác gần như trống một đoạn.
Đến năm thứ ba sau khi ra trường mới xuất hiện thông tin làm việc tại công ty xuất nhập khẩu.
Không có bất kỳ dữ liệu nào trước đó.
Không có thành tích.
Không có chức vụ.
Giống như…
Có ai đó đã cố ý xóa sạch.
Anh ngẩng đầu.
“Chỉ điều tra được từng này?”
Thư ký gật đầu.
“Vâng.”
“Chúng tôi còn nhờ người tra thêm nhưng đều không có kết quả.”
“Nếu không phải dữ liệu bị bảo mật thì…”
“Còn gì?”
“…Thì quyền hạn của chúng tôi không đủ để tra.”
Hạ Cảnh Châu siết chặt tập tài liệu.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy người vợ ngủ cạnh mình suốt tám năm lại xa lạ đến vậy.
Buổi tối.
Tôi vừa mở cửa nhà thì nghe thấy tiếng động trong phòng làm việc.
Bước vào, tôi thấy Hạ Cảnh Châu đang đứng trước giá sách.
Anh quay đầu, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
“Anh tìm tài liệu.”
“Tài liệu gì?”
“Không có gì.”
Tôi nhìn lướt qua.
Ngăn kéo từng đặt hồ sơ cá nhân của tôi đã bị mở.
May mà từ nhiều năm trước, tôi đã chuyển tất cả tài liệu quan trọng sang nơi khác.
Tôi đặt túi xuống.
“Lần sau nếu cần tìm gì, cứ hỏi em.”
“Ừ.”
Không khí giữa hai người bỗng trở nên im lặng.
Hạ Cảnh Châu nhìn tôi rất lâu.
“Tiểu Vãn.”
Đã lâu rồi anh không gọi tôi như vậy.
“Sao?”
“Hôm nay…”
“Công việc của em rất bận sao?”
Tôi cởi áo khoác, treo lên giá.
“Cũng như mọi lần thôi.”
“Vậy trước đây em thường xuyên đi công tác…”
“Ừ.”
“Đi nước ngoài nữa?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Anh đang muốn hỏi điều gì?”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Hạ Cảnh Châu bỗng phát hiện, từ sau hôm ở khách sạn, tôi không còn nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng như trước nữa.
Trong đôi mắt ấy vẫn rất bình tĩnh.
Nhưng dường như đã dựng lên một bức tường vô hình.
Anh khẽ cười.
“Không có gì.”
“Chỉ là hôm nay nhìn thấy em làm việc… anh hơi bất ngờ.”
“Ừ.”
Tôi chỉ đáp một tiếng.
Không giải thích.
Cũng không kể thêm.
Hạ Cảnh Châu bỗng thấy hụt hẫng.
Nếu là trước đây.
Chỉ cần anh hỏi.
Tôi sẽ kể cho anh nghe hôm nay gặp ai, ăn gì, có chuyện gì thú vị.
Nhưng bây giờ.
Dường như tôi đã không còn muốn chia sẻ nữa.
Cùng lúc đó.
Sầm Mạn Thanh ngồi trong quán cà phê đối diện công ty.
Chiếc thìa trong tay cô ta khẽ va vào thành cốc.
“Tức là…”
“Cảnh Châu đứng nhìn chị ta suốt cả buổi?”
Người bạn đối diện gật đầu.
“Tôi thấy rõ.”
“Từ đầu đến cuối gần như không nhìn sang chỗ cô.”
Sầm Mạn Thanh im lặng.
Một lúc sau mới cười nhạt.
“Không ngờ chị dâu lại giỏi đến thế.”
Người bạn hỏi:
“Cô không lo à?”
Sầm Mạn Thanh nâng tách cà phê.
“Lo?”
“Có gì phải lo.”
“Cảnh Châu yêu tôi nhiều năm như vậy.”
“Cô nghĩ chỉ vì biết chị ta biết vài thứ tiếng mà thay đổi sao?”
Ngoài miệng nói vậy.
Nhưng khi nhớ đến ánh mắt Hạ Cảnh Châu hôm nay.
Ngón tay cô ta vẫn vô thức siết chặt chiếc cốc.
Lần đầu tiên.
Cô ta cảm thấy…
Có một thứ gì đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Đêm ấy.
Sau khi Hạ Cảnh Châu ngủ say, điện thoại anh bỗng sáng lên.
Một email mới được gửi đến.
Tiêu đề chỉ có ngắn gọn một dòng.
“Thông tin bổ sung về cô Lâm Vãn.”
Anh mở ra.
Trong email chỉ có một tấm ảnh.
Ảnh được chụp cách đây bốn năm.
Trong hội trường quốc tế.
Tôi mặc vest, đeo tai nghe phiên dịch, đứng cạnh một vị lãnh đạo cấp cao.
Phía dưới là dòng chú thích bằng tiếng Anh.
Chief Simultaneous Interpreter.
Phiên dịch cabin trưởng.
Hạ Cảnh Châu nhìn chằm chằm bốn từ ấy.
Đầu óc trống rỗng.
Anh chợt nhận ra.
Người phụ nữ mà anh luôn nghĩ cần được mình che chở…
Có lẽ từ rất lâu rồi.
Đã đứng ở một nơi cao hơn những gì anh từng tưởng tượng.