Sau hội nghị, Hạ Cảnh Châu thay đổi rõ rệt.
Buổi sáng hôm ấy, tôi vừa chuẩn bị ra khỏi nhà thì anh bất ngờ lên tiếng.
“Để anh đưa em đi.”
Tôi khựng lại.
“Không cần.”
“Thuận đường.”
“Không thuận.”
Tôi mỉm cười, cầm túi xách.
“Anh đến công ty trước đi.”
Nói xong, tôi đóng cửa rời khỏi căn hộ.
Đứng trên ban công tầng mười tám, Hạ Cảnh Châu nhìn theo bóng lưng tôi rất lâu.
Lần đầu tiên trong tám năm.
Người quay lưng đi trước…
Không còn là anh.
…
Buổi trưa.
Sầm Mạn Thanh bước vào văn phòng, đặt trước mặt Hạ Cảnh Châu một tập tài liệu.
“Cảnh Châu, đây là phương án hợp tác với Roman.”
Anh chỉ liếc qua.
“Để đó đi.”
“Còn buổi tối nay…”
“Anh bận.”
Sầm Mạn Thanh sững người.
“Bận gì?”
“Về nhà.”
Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến nụ cười trên môi cô ta cứng lại.
Trước đây, chỉ cần cô ta gọi, dù đang họp hay xã giao, Hạ Cảnh Châu cũng sẽ sắp xếp thời gian.
Nhưng gần đây.
Anh luôn từ chối.
Lý do chỉ có một.
Về nhà.
Sau khi Sầm Mạn Thanh rời đi, Hạ Cảnh Châu mở điện thoại.
Khung trò chuyện với tôi vẫn dừng ở tối qua.
Anh do dự rất lâu.
Cuối cùng gửi một tin.
“Tối nay em muốn ăn gì?”
Năm phút.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Tôi vẫn chưa trả lời.
Trong khi trước đây, chỉ cần điện thoại anh sáng lên, tôi sẽ lập tức hồi âm.
Đúng lúc ấy, thư ký bước vào.
“Tổng giám đốc Hạ.”
“Chuyện gì?”
“Cô Sầm vừa đăng bài trên mạng xã hội.”
Anh nhíu mày.
“Đăng gì?”
Thư ký đưa điện thoại.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Trong ảnh chỉ có hai cốc cà phê đặt cạnh nhau.
Một chiếc đồng hồ nam để hờ bên cạnh.
Dòng trạng thái rất ngắn.
“Có người vẫn nhớ mình thích uống gì.”
Không hề nhắc tên ai.
Nhưng chiếc đồng hồ ấy…
Chính là chiếc đồng hồ kỷ niệm ngày cưới.
Hạ Cảnh Châu lập tức đứng bật dậy.
“Cô ấy đang ở đâu?”
…
Một giờ sau.
Quán cà phê.
Sầm Mạn Thanh vừa nhìn thấy anh đã mỉm cười.
“Em biết anh sẽ đến.”
“Cậu đăng bài kia làm gì?”
“Đăng chơi thôi.”
“Cậu xóa ngay.”
Nụ cười trên môi cô ta chậm rãi biến mất.
“Cảnh Châu.”
“Anh đang sợ chị ấy nhìn thấy sao?”
“Đó không phải chuyện em cần quan tâm.”
“Vậy trước đây thì sao?”
Giọng Sầm Mạn Thanh dần nghẹn lại.
“Trước đây anh đâu quan tâm.”
“Anh còn nói chỉ cần em vui là được.”
“Còn bây giờ…”
“Có phải anh hối hận rồi không?”
Hạ Cảnh Châu im lặng.
Một lúc lâu mới trầm giọng.
“Chuyện của chúng ta, dừng ở đây đi.”
Chiếc cốc trong tay Sầm Mạn Thanh khựng lại.
“Cảnh Châu…”
“Em chưa từng ép anh.”
“Là chính anh chủ động đến tìm em.”
“Là chính anh nói cuộc hôn nhân ấy chỉ còn trách nhiệm.”
“Anh quên rồi sao?”
Từng câu từng chữ đều giống như một bàn tay bóc lớp vỏ bọc cuối cùng.
Hạ Cảnh Châu siết chặt nắm tay.
“Đó là lỗi của anh.”
“Nhưng anh sẽ tự giải quyết.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Sầm Mạn Thanh nhìn theo bóng lưng anh.
Ánh mắt lạnh dần.
Nếu đã không giữ được trái tim anh…
Vậy cô ta sẽ khiến người phụ nữ kia không thể giữ được cuộc hôn nhân này.
…
Buổi chiều.
Tôi đang sắp xếp tài liệu thì điện thoại rung lên.
Là thông báo kết bạn từ một tài khoản lạ.
Ngay sau đó.
Một album ảnh được gửi tới.
Từng bức ảnh đều là Hạ Cảnh Châu và Sầm Mạn Thanh.
Có ảnh cùng ăn tối.
Có ảnh đi công tác.
Có ảnh đứng cạnh nhau trong hội nghị.
Không có tấm nào vượt quá giới hạn.
Nhưng đủ để chứng minh…
Hai người đã đồng hành cùng nhau rất lâu.
Cuối cùng là một dòng tin nhắn.
“Chị à, giữ một người đàn ông bằng hôn nhân thì vô nghĩa lắm.”
Tôi lặng lẽ xem hết.
Sau đó.
Xóa toàn bộ.
Rồi chặn tài khoản ấy.
Đồng nghiệp bên cạnh tò mò hỏi.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi mỉm cười.
“Không có.”
Quả thật.
Không còn gì nữa.
Người khiến tôi đau nhất…
Đã là chuyện của mấy hôm trước.
Còn bây giờ.
Những bức ảnh ấy chỉ càng khiến tôi quyết tâm hơn.
…
Tan làm.
Tôi không về nhà ngay.
Mà đến văn phòng luật sư.
Luật sư Trần đã chờ sẵn.
“Cô Lâm.”
“Mời ngồi.”
Ông đặt trước mặt tôi một xấp tài liệu.
“Đây là danh sách tài sản chung sau hôn nhân.”
“Nếu cô quyết định ly hôn, chúng tôi sẽ bắt đầu thu thập thêm chứng cứ.”
Tôi lật từng trang.
Căn hộ.
Xe.
Cổ phần.
Tài khoản.
Cuối cùng, tôi khép tập hồ sơ lại.
“Tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Xin cô cứ nói.”
“Tôi không muốn làm lớn chuyện.”
“Tôi cũng không cần thêm bất cứ khoản bồi thường nào ngoài phần thuộc về mình.”
“Tôi chỉ muốn…”
“Dứt khoát.”
Luật sư Trần nhìn tôi vài giây rồi gật đầu.
“Tôi hiểu.”
“Vậy tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị đơn ly hôn.”
Tôi khẽ đáp.
“Vâng.”
…
Rời văn phòng luật sư.
Điện thoại lại vang lên.
Lần này là cuộc gọi từ một vị lãnh đạo cũ.
“Tiểu Lâm.”
“Dạ.”
“Có một tập đoàn đa quốc gia đang muốn thành lập bộ phận đối ngoại.”
“Họ cần một người phụ trách toàn bộ mảng đàm phán quốc tế.”
“Chúng tôi đã giới thiệu em.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Em sao?”
“Đúng.”
“Bên họ muốn mời em gặp trực tiếp.”
“Đãi ngộ cao hơn hiện tại rất nhiều.”
“Tất nhiên, quyết định vẫn ở em.”
Tôi nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa kính.
Im lặng thật lâu.
Rồi khẽ mỉm cười.
“Được.”
“Em sẽ đi.”
Sau khi cúp máy, tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đã ngả màu hoàng hôn.
Có những cánh cửa.
Chỉ khi một cánh cửa cũ khép lại.
Ta mới đủ can đảm bước về phía trước.
Mà tôi…
Cuối cùng cũng đã sẵn sàng.