Hai ngày sau.
Buổi đàm phán cuối cùng với Roman chính thức diễn ra.
Đây là cuộc họp quyết định dự án hợp tác mà Hạ Cảnh Châu đã theo đuổi suốt gần một năm.
Ngay từ sáng sớm, toàn bộ phòng họp đã sáng đèn.
Thư ký đặt tài liệu trước mặt anh, khẽ nhắc:
“Tổng giám đốc Hạ, đối thủ lớn nhất của chúng ta cũng đã đến.”
Anh khẽ gật đầu.
“Công ty nào?”
“Tập đoàn Tinh Thần.”
Cái tên ấy khiến Hạ Cảnh Châu hơi nhíu mày.
Đây là một tập đoàn đa quốc gia mới mở rộng thị trường trong nước.
Thực lực rất mạnh.
Nhưng trước đây chưa từng có nhiều cơ hội hợp tác với Roman.
Vì thế, anh vẫn luôn cho rằng Viễn Thịnh nắm chắc phần thắng.
Đúng lúc ấy, Roman bước vào phòng họp.
Ông nhiệt tình bắt tay từng người.
Đến trước mặt Hạ Cảnh Châu, Roman vẫn giữ nụ cười lịch thiệp.
“Hạ, hôm nay chúc anh may mắn.”
“Cảm ơn.”
Cuộc họp nhanh chóng bắt đầu.
Đại diện các doanh nghiệp lần lượt trình bày phương án.
Hạ Cảnh Châu phát huy rất ổn định.
Từ dữ liệu thị trường đến kế hoạch đầu tư đều được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Ngay cả Roman cũng nhiều lần gật đầu.
Sầm Mạn Thanh ngồi bên cạnh, ánh mắt dần sáng lên.
Cô ta ghé sát, nhỏ giọng:
“Em đã nói rồi.”
“Lần này chúng ta chắc chắn thắng.”
Hạ Cảnh Châu không đáp.
Không hiểu vì sao, trong lòng anh vẫn có chút bất an.
Đến lượt Tập đoàn Tinh Thần.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest màu xám bước lên.
Anh ta giới thiệu rất ngắn gọn.
Sau đó, màn hình lớn phía sau chậm rãi hiện lên dòng chữ:
Giám đốc Đối ngoại: Lâm Vãn.
Trong khoảnh khắc ấy.
Đồng tử của Hạ Cảnh Châu bỗng co rút.
Ngay sau đó.
Tôi bước lên sân khấu.
Khác với lần ngồi trong cabin phiên dịch, hôm nay tôi đứng giữa ánh đèn của cả hội trường.
Bộ vest trắng đơn giản.
Mái tóc búi gọn.
Không trang sức cầu kỳ.
Chỉ một tập tài liệu trong tay.
Nhưng vừa xuất hiện, cả hội trường đã lập tức yên tĩnh.
Roman mỉm cười.
Chủ động đứng dậy bắt tay tôi.
“Chào cô Lâm.”
“Đã lâu không gặp.”
“Tôi rất mong chờ bài trình bày hôm nay.”
Tôi mỉm cười đáp lại.
“Cảm ơn ngài.”
Hạ Cảnh Châu siết chặt cây bút trong tay.
Anh chưa từng thấy Roman khách sáo với bất kỳ doanh nghiệp nào như vậy.
Thậm chí…
Đối với tôi, đó không còn là thái độ của khách hàng.
Mà là sự tôn trọng.
Tôi mở tài liệu.
Giọng nói bình tĩnh vang lên.
“Hôm nay, tôi xin thay mặt Tập đoàn Tinh Thần trình bày phương án hợp tác.”
Không màu mè.
Không phô trương.
Từng số liệu đều ngắn gọn, rõ ràng.
Mỗi khi Roman đặt câu hỏi bằng tiếng Nga hoặc tiếng Anh, tôi đều trả lời ngay lập tức mà không cần phiên dịch hỗ trợ.
Cả quá trình diễn ra trôi chảy đến mức như hai người bạn cũ đang trò chuyện.
Thỉnh thoảng, Roman còn bật cười vì vài câu nói đùa của tôi.
Không khí vốn căng thẳng bỗng trở nên thoải mái hơn hẳn.
Ngồi phía dưới, Sầm Mạn Thanh dần tái mặt.
“Cô ấy…”
“Sao Roman lại quen cô ấy như vậy?”
Hạ Cảnh Châu không trả lời.
Bởi chính anh cũng muốn biết.
Anh nhìn tôi đứng trên sân khấu.
Bỗng nhớ lại vô số đêm.
Tôi ngồi trước máy tính đến khuya.
Anh từng đi ngang qua, chỉ thuận miệng hỏi:
“Lại kiểm đơn hàng à?”
Tôi chỉ cười.
“Ừ.”
Anh chưa từng bước đến nhìn màn hình.
Cũng chưa từng hỏi xem tôi thật sự đang làm gì.
Hóa ra…
Suốt những năm ấy, người sống trong lời nói dối không phải là tôi.
Mà là chính anh.
Buổi trình bày kết thúc.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường.
Roman đứng dậy đầu tiên.
“Tuyệt vời.”
“Cô Lâm, cảm ơn cô.”
Ông quay sang các thành viên hội đồng.
“Tôi nghĩ mình đã có quyết định.”
Nghe câu ấy, sắc mặt Hạ Cảnh Châu lập tức thay đổi.
Mười phút sau.
Kết quả chính thức được công bố.
“Dự án hợp tác chiến lược lần này…”
“Được trao cho Tập đoàn Tinh Thần.”
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng.
Sầm Mạn Thanh chết lặng.
“Cảnh Châu…”
“Chúng ta…”
Hạ Cảnh Châu vẫn ngồi yên.
Ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Anh không thể tin.
Dự án mà anh theo đuổi gần một năm.
Lại thất bại.
Mà người gián tiếp khiến anh thất bại…
Lại chính là người vợ của mình.
Sau khi hội nghị kết thúc, Roman chủ động gọi anh lại.
“Hạ.”
“Tôi rất tiếc.”
Hạ Cảnh Châu miễn cưỡng cười.
“Không sao.”
“Tôi chỉ muốn biết…”
“Phương án của chúng tôi thua ở đâu?”
Roman nhìn anh vài giây rồi chậm rãi đáp:
“Thực ra, phương án của anh rất tốt.”
“Thậm chí trước hôm nay, tôi còn nghiêng về phía Viễn Thịnh.”
“Vậy tại sao…”
Roman mỉm cười.
“Bởi vì hôm nay tôi nhìn thấy một đội ngũ khiến tôi yên tâm hơn.”
Ông đưa mắt nhìn về phía tôi đang trao đổi với các cộng sự ở cuối hành lang.
“Cô Lâm hiểu chúng tôi.”
“Hiểu văn hóa của chúng tôi.”
“Hiểu cách chúng tôi suy nghĩ.”
“Quan trọng hơn…”
“Khi có cô ấy, tôi tin rằng nếu sau này xảy ra bất kỳ khác biệt nào trong quá trình hợp tác, hai bên cũng sẽ luôn tìm được tiếng nói chung.”
Roman quay lại nhìn Hạ Cảnh Châu.
Ánh mắt đầy chân thành.
“Hạ.”
“Trong các cuộc đàm phán quốc tế…”
“Người quyết định thành bại không chỉ là người ký hợp đồng.”
“Còn là người giúp hai bên thật sự hiểu nhau.”
“Tôi tin tưởng cô Lâm.”
“Tôi cũng tin tưởng lựa chọn của cô ấy.”
Nói xong, Roman nhẹ nhàng vỗ vai anh rồi rời đi.
Hạ Cảnh Châu đứng bất động giữa hành lang.
Lần đầu tiên trong sự nghiệp.
Anh hiểu rằng.
Thứ anh thua…
Không phải là một bản kế hoạch.
Cũng không phải giá cả.
Mà là một người.
Một người đã âm thầm đứng phía sau anh suốt tám năm.
Một người từng có thể trở thành cánh tay mạnh nhất của anh.
Nhưng chính anh…
Lại tự tay đẩy cô ra xa.
Ở cuối hành lang.
Tôi nhận được điện thoại từ luật sư Trần.
“Mọi hồ sơ đã chuẩn bị xong.”
“Bất cứ lúc nào cô quyết định, chúng ta đều có thể nộp đơn.”
Tôi nhìn tấm kính phản chiếu bóng mình.
Khẽ đáp:
“Được.”
“Để thêm vài ngày nữa.”
“Đến lúc thích hợp…”
“Tôi sẽ tự mình kết thúc cuộc hôn nhân này.”