Tối hôm ấy.
Tôi về đến nhà đã gần chín giờ.
Đèn phòng khách vẫn sáng.
Hạ Cảnh Châu ngồi một mình trên ghế sofa, cà vạt đã tháo, áo sơ mi nhăn nhúm như thể anh đã ngồi đó rất lâu.
Nghe tiếng mở cửa, anh lập tức đứng dậy.
“Em về rồi.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Tôi cúi xuống thay giày, định đi thẳng vào phòng.
“Tiểu Vãn.”
Anh gọi tôi lại.
“Có chuyện gì?”
Anh nhìn tôi, môi mấp máy rất lâu mới cất tiếng.
“Dự án hôm nay… là em phụ trách?”
“Đúng.”
“Sao em chưa từng nói với anh?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh từng hỏi sao?”
Một câu hỏi rất nhẹ.
Lại khiến Hạ Cảnh Châu cứng người.
Đúng vậy.
Tám năm qua, anh chưa từng hỏi.
Anh chỉ mặc định rằng công việc của tôi không đáng để quan tâm.
Anh chỉ nhớ những cuộc họp của mình, những bản hợp đồng của mình, những buổi xã giao của mình.
Còn tôi…
Dường như chỉ cần ở nhà chờ anh về là đủ.
Thấy anh im lặng, tôi mỉm cười.
“Không còn sớm nữa. Anh nghỉ ngơi đi.”
Tôi vừa định quay người thì anh bỗng nắm lấy cổ tay tôi.
Lực tay không còn mạnh như hôm ở khách sạn.
Ngược lại, còn mang theo chút run rẩy.
“Tiểu Vãn…”
“Anh xin lỗi.”
Đây là lần đầu tiên sau tám năm.
Tôi nghe anh nói ba chữ ấy.
Nếu là một tuần trước, có lẽ tôi sẽ bật khóc.
Nhưng bây giờ.
Trong lòng tôi chỉ còn sự bình lặng.
“Tại sao xin lỗi?”
“Tất cả.”
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi vì đã xem nhẹ em.”
“Xin lỗi vì đã không tin em.”
“Xin lỗi vì…”
Anh dừng lại.
Giọng nói khàn đi.
“Vì đã làm em tổn thương.”
Tôi lặng lẽ rút tay mình về.
“Anh nói xong chưa?”
Hạ Cảnh Châu sững sờ.
Anh không ngờ tôi lại bình tĩnh như vậy.
Tôi đi đến bàn trà, lấy trong túi xách ra một tập hồ sơ.
Đặt trước mặt anh.
“Đọc đi.”
Ánh mắt anh dừng trên dòng chữ đầu tiên.
Đơn yêu cầu ly hôn.
Bàn tay cầm tập giấy khẽ run lên.
“Em…”
“Muốn ly hôn?”
“Tại sao?”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi nói nhiều hơn một câu.
“Hạ Cảnh Châu.”
“Trong mắt anh, phản bội chỉ là cùng người khác ăn vài bữa cơm, đi vài chuyến công tác, cho mượn một chiếc đồng hồ thôi sao?”
“Không phải.”
Anh lập tức phủ nhận.
“Anh và Mạn Thanh…”
“Chưa từng vượt quá giới hạn.”
“Tôi tin.”
Tôi gật đầu.
“Tôi tin anh.”
Hạ Cảnh Châu bỗng thấy trong lòng nhẹ đi.
Nhưng câu nói tiếp theo của tôi lại khiến sắc mặt anh trắng bệch.
“Nhưng như thế thì sao?”
“Từ lúc anh bắt đầu giấu tôi gặp cô ấy.”
“Từ lúc anh để mặc người khác gọi cô ấy là ‘cô yêu tinh nhỏ’.”
“Từ lúc anh mang sự dịu dàng vốn thuộc về vợ mình chia cho một người phụ nữ khác.”
“Cuộc hôn nhân này…”
“Đã kết thúc rồi.”
Từng câu nói đều rất nhẹ.
Không hề có tiếng khóc.
Không hề có oán trách.
Nhưng lại khiến Hạ Cảnh Châu đau hơn bất cứ lời mắng nhiếc nào.
Anh nắm chặt đơn ly hôn.
“Anh không ký.”
“Tiểu Vãn.”
“Cho anh thêm một cơ hội.”
“Từ nay anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”
“Anh sẽ bù đắp.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Khẽ lắc đầu.
“Có những thứ mất đi rồi.”
“Không bù lại được.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Hạ Cảnh Châu đổ chuông.
Màn hình hiện lên.
Sầm Mạn Thanh.
Anh nhìn cuộc gọi.
Không nghe.
Chuông tắt.
Rồi lại vang lên lần nữa.
Liên tiếp ba cuộc.
Cuối cùng, anh tắt máy.
“Anh sẽ nói rõ với cô ấy.”
“Không cần.”
Tôi cầm cốc nước trên bàn.
Bình thản nói.
“Đó là chuyện của anh.”
“Cũng không còn liên quan đến tôi.”
…
Cùng thời điểm ấy.
Sầm Mạn Thanh ngồi trong xe dưới tầng hầm công ty.
Nhìn màn hình điện thoại mãi không có người bắt máy.
Ánh mắt cô ta dần lạnh xuống.
Một lát sau.
Cô ta bấm gọi cho một người khác.
“Giúp tôi chuẩn bị một bài viết.”
Đầu dây bên kia hỏi:
“Nội dung thế nào?”
“Cứ để mọi người nghĩ rằng tôi và Hạ Cảnh Châu sắp kết hôn.”
“Nhưng…”
“Không cần nói thẳng.”
“Càng mập mờ càng tốt.”
Cô ta mỉm cười.
“Đôi khi…”
“Muốn ép một người đàn ông.”
“Không cần dùng nước mắt.”
“Chỉ cần khiến cả thế giới nghĩ rằng anh ta thuộc về mình.”
Cúp điện thoại.
Sầm Mạn Thanh mở album ảnh.
Trong đó có rất nhiều bức hình chụp chung với Hạ Cảnh Châu.
Đa số đều là ảnh công việc.
Nhưng chỉ cần chọn góc chụp thích hợp.
Chúng sẽ trở thành những bằng chứng mập mờ nhất.
Cô ta khẽ nhếch môi.
“Cảnh Châu.”
“Em không tin…”
“Anh thật sự bỏ được em.”
…
Đêm khuya.
Sau khi Hạ Cảnh Châu ngủ thiếp đi trên sofa, tôi nhẹ nhàng bước tới.
Chiếc đơn ly hôn vẫn còn nằm trong tay anh.
Tờ giấy đã bị anh nắm đến nhăn nhúm.
Tôi lặng lẽ rút nó ra.
Đặt lại lên bàn.
Rồi xoay người trở về phòng.
Khép cửa lại.
Trong căn phòng yên tĩnh, tôi mở máy tính.
Một email mới vừa được gửi đến.
Chúc mừng cô, Hội đồng quản trị đã thống nhất bổ nhiệm cô giữ chức Giám đốc Đối ngoại của Tập đoàn Tinh Thần. Thời gian nhận chức là ngày 15 tháng sau.
Tôi nhìn dòng thông báo ấy.
Khóe môi khẽ cong lên.
Một cánh cửa đã khép lại.
Một cánh cửa khác…
Cuối cùng cũng mở ra.
Còn phía sau cánh cửa phòng ngủ.
Hạ Cảnh Châu vẫn chưa biết.
Lần này…
Thứ anh sắp mất.
Không chỉ là một cuộc hôn nhân.
Mà là người phụ nữ anh sẽ không bao giờ có thể tìm lại được.