"Hứa Nguyện, sắp tới sinh nhật Trần Toại rồi, mày định tặng gì chưa?"
Bạch Tử Đường vừa thoa kem nền vừa hỏi, tôi thì móc móng tay, chẳng mấy để tâm.
"Ngày 20 tháng 11? Làm cái bánh kem được không?"
Tay Bạch Tử Đường khựng lại, "Cái gì mà 20 tháng 11, sinh nhật Trần Toại là ngày 21!"
Nghe đến con số đó, tim tôi như bị ai gõ mạnh một cái, thậm chí còn hơi ù tai.
"Hồ sơ của ảnh không phải ghi là ngày 20 sao?"
Tôi rời khỏi chỗ ngồi lao đến bên cạnh Bạch Tử Đường, muốn tìm cho ra lời giải thích.
"Nghe Chu Nhiên nói, thật ra là ngày 21, nhưng năm Trần Toại mười lăm tuổi thì ba mẹ ảnh đã sửa lại ngày sinh trên chứng minh thư rồi."
Bạch Tử Đường là bạn gái của Chu Nhiên, mà Chu Nhiên là bạn thanh mai trúc mã duy nhất thân thiết với Trần Toại.
Cho nên rất nhiều thông tin cá nhân của anh tôi đều nhờ Bạch Tử Đường dò hỏi giúp.
Cô ấy lắc tay tôi, tôi mới mơ màng lấy lại tinh thần.
"Ngày 21 Chu Nhiên sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho ảnh, mày đi không?"
Bạch Tử Đường thật sự nghĩ cho tôi, cảm động quá tôi ôm chầm lấy cô một cái.
"Hạnh phúc của chị đây trông cậy vào em đấy, bé Đường bảo bối."
Chiều ngày 21, tôi năn nỉ chú làm bánh trong tiệm bánh của trường rất lâu, cuối cùng chú mới đồng ý cho tôi tự tay làm.
Làm bánh đối với tôi là chuyện quá quen thuộc.
Mấy năm nay, dù là sinh nhật của chính mình hay vì một ngày đặc biệt nào đó.
Bánh kem tươi luôn là sự cố chấp của tôi.
Trong nhà không ai ăn, tôi luôn một mình thắp nến, hát bài hát sinh nhật rồi ăn hết.
Kem ngấy đến mức khiến người ta buồn nôn.
Cuối cùng, bao giờ cũng là vừa lau nước mắt vừa nuốt xuống.
"Em khóc gì thế? Không phải chú đã cho em làm rồi sao?"
Chú ấy ngạc nhiên hỏi, lúc này tôi mới nhận ra mình đã không kìm được mà rơi nước mắt, đành hít mũi tăng tốc làm cho xong.
"Chú ơi, có thẻ sô cô la để viết chữ không? Cháu muốn ghi vài dòng."
Chú ấy bất đắc dĩ tìm cho tôi, nhưng vẫn khen một câu đầy thiện ý.
"Tay nghề khá lắm, chỉ là hơi đơn điệu."
Tôi nhếch miệng cười, tôi hiểu mà, người ngoài sao biết được.
"Anh ấy chỉ thích loại bánh đơn giản thế này..."
Tôi vừa nói xong câu đó mới phát hiện mình vô thức viết sai tên lên thẻ sô cô la — viết thành Trần Thạch...
Một cơn xót xa trào lên lồng ngực, tầm mắt lại một lần nữa bị màn nước mắt che mờ.
Tôi nghiến răng, viết nốt câu chữ, rồi ném luôn miếng đó vào miệng.
Sô cô la nhân tạo ngọt đến phát ngấy tan ra trong khoang miệng, nhưng tôi chỉ thấy vị đắng nơi đầu lưỡi.
Trên chiếc bánh kem trắng muốt, chỉ có một thẻ sô cô la duy nhất — Trần Toại, sinh nhật vui vẻ.