Chu Nhiên đặt một phòng đủ chứa hơn chục người.
Trên tường dán đầy bóng bay đủ màu, dưới ánh đèn vàng vọt, tôi không nhìn rõ nét mặt ai cả.
Bọn họ cũng chẳng thấy rõ mặt tôi.
Bạch Tử Đường dán xong quả bóng cuối cùng thì đi tới ôm vai tôi, nói nhỏ, "Lát nữa mày cứ ra nhà vệ sinh ngồi tạm, tao nhắn tin thì ra lấy bánh nha?"
"Biết rồi."
Không từ chối được, tôi gượng cười, trốn vào nhà vệ sinh.
Ngày 21 tháng 11, một ngày khắc cốt ghi tâm.
Nói xem, tôi nên tỏ tình với Trần Toại chứ?
Bức tường trắng trước mắt dần trở nên mờ nhòe, tôi không lau nước mắt, từng đợt tê dại như đang xâm chiếm vỏ não.
Tôi phải làm sao đây, tôi hối hận vì đã tới.
Điện thoại rung khiến tay tôi tê rần, toàn là tin nhắn từ Bạch Tử Đường.
Tôi chỉnh lại quần áo, rửa mặt xong mới đi tới quầy lễ tân KTV lấy bánh kem mình tự làm.
Tường cách âm không tốt, còn chưa đến cửa tôi đã nghe giọng Chu Nhiên oang oang vang ra.
"Chúc anh Toại của chúng ta mỗi năm đều có hôm nay, mỗi ngày đều như hôm nay!"
Chắc là Bạch Tử Đường giành được mic rồi, giọng cô ấy nghe ra sự vui vẻ không giấu nổi, "Bọn em đặc biệt chuẩn bị một bất ngờ cho anh!"
Vừa dứt lời, cửa phòng trước mặt tôi bị kéo ra, pháo giấy nổ tung, dây kim tuyến rơi quanh người Trần Toại.
Mọi người đều ồn ào náo nhiệt, chỉ riêng anh, đứng ở trung tâm, vẻ mặt như chẳng liên quan gì đến mình.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía tôi, dường như không ngờ tôi sẽ xuất hiện.
"Chúc mừng sinh nhật, Trần Toại."
Tôi cảm nhận rõ cổ họng mình đang run rẩy, giọng nói cũng theo đó mà rung lên.
Không phải vì sợ bị anh mỉa mai, mà là vì trong đôi mắt đen ấy, có một cảm giác thân quen mà tôi đã lâu không thấy.
Khóe môi Chu Nhiên mang ý trêu chọc, "Sao thế Hứa Nguyện, tỏ tình bao nhiêu lần rồi mà vẫn ngại à?"
Tôi lập tức lườm anh ta, má nóng như thiêu.
"Ai ngại chứ!"
Tôi hít một hơi thật sâu, bưng bánh đi đến trước mặt Trần Toại, "Em tự tay làm đấy, nể mặt một chút đi anh Trần Toại?"
Anh không nói gì, ánh mắt lướt qua tôi và cái bánh nhiều lần, trên khuôn mặt lạnh lùng xưa nay thế mà lại thấp thoáng một nụ cười.
Cuối cùng cũng chỉ khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống.
Chậc, đúng là giỏi làm bộ làm tịch.